Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 478: Chương 478 - âm Thầm Khinh Bỉ

Hắn vừa nói, bàn tay của hắn vừa vươn về phía gương mặt trắng nõn của Lăng Sương. Mạc Tử Du nhìn thấy mọi truyện, trong lòng hắn thầm hối hận, chậc, bị tên kia cướp mất trước rồi, ta phải nhanh chóng đi “cứu” cô ấy. Ai mà biết được Lăng Sương lại hừ lạnh một tiếng, Kỷ Nguyên lập tức biến thành một cái tượng băng. Vẻ mặt của Kỷ Nguyên lập tức bị đóng băng lại. Sau đó, tượng băng nứt vỡ ra, cơ thể của Kỷ Nguyên bỗng biến thành từng khối băng nhỏ. Hắn ta nổ tung thành từng mảnh vụn trong chớp mắt.

Không khí ở xung quanh lập tức theo đó hạ thấp nhiệt độ xuống. Lăng Sương không chỉ đóng băng Kỷ Nguyên lại, mà cô cũng đóng băng luôn tâm trạng vui mừng của tất cả những người đang có mặt ở đây. Tất cẩ mọi người đều tỉnh táo lại, ai ai cũng mang vẻ mặt cực kì hoảng sợ và bất ngờ nhìn về phía Ngưng Sương, không ai tin nổi vào mắt mình cả. Hai ngày trước Kỷ Nguyên vừa mới đạt tới cấp 6, vậy mà hắn ta lại chết chỉ trong nháy mắt hay sao? Quá kinh khủng. Mạc Tử Du run rẩy như cầy sấy, việc này làm hắn ta nhớ lại việc Trần Lạc của Hừng Đông thành dùng ánh mắt giết người. Cô gái này không hề yếu hơn Trần Lạc chút nào cả. Lăng Sương nói với vẻ đạm mạc:

“Đi ra.”

Có cái ví dụ là Kỷ Nguyên lù lù trước mặt, làm gì còn ai dám không nghe lời cô nói. Tất cả chạy bay chạy biến chỉ trong chớp mắt. Mạc Tử Du chạy đi rất xa, hắn ta thở dốc, làm sao lại có một cô gái có sức mạng kinh khủng tới vậy cơ chứ. Có lẽ nào đó không phải là người không? Người bình thường có ai mà đi mặc tảo biển lên người đâu, đó là yêu quái hóa hình ư? Mạc Tử Du quay đầu lại nhìn, chỉ thấy Lăng Sương thổi một hơi, cả người con cá voi lập tức bị đông cứng lại thành đá.

Con cá voi này không hề nhỏ chút nào, cơ thể của nó rất to lớn. Mạc Tử Du cảm thấy cả người đều không ổn chút nào, thật là khủng bố. Cô ta phải là cấp mấy cơ chứ? Cấp 9, hay là cấp 10? Hắn không hề có khái niệm gì về cấp vương cả, dị năng giả hệ băng mạnh nhất mà hắn gặp qua là Thư Vân ở Hừng Đông thành rồi. Rõ ràng biết phía bên đó là tử thần mà còn dám đi vòng vòng xung quanh thì không phải là tự tìm chỗ chết hay sao? Mạc Tử Du định quay trở về nhà tránh mặt đi, sau này hắn cũng không định quay về phía bờ biển này nữa.

Trong đầu Mạc Tử Du bỗng nhiên sinh ra một suy nghĩ. Liệu Lăng Sương có được tính là “vật phẩm” có giá trị kinh người hay không? Nếu như hắn báo chuyện này cho Trần Lạc, liệu Trần Lạc có khen thưởng cho hắn hay không? Thực ra trong lòng Mạc Tử Du đã nhìn không ưa Trần Lạc từ lâu, nhưng mà điều này hắn cũng chỉ dám nghĩ thầm trong lòng chứ ngàn vạn lần cũng không dám nói ra miệng. Ta động vào ngươi không nổi, thế chẳng nhẽ ta âm thầm tỏ thái độ với ngươi trong lòng cũng không được hay sao?

Nếu như Trần Lạc thật sự tới đây thu phục được Ngưng Sương, vậy thì chắc chắn Trần Lạc phải thưởng cho hắn, sau này phải bảo vệ hắn. Nếu như Trần Lạc đánh không lại Lăng Sương, mà bị Lăng Sương giết chết, vậy thì cũng không tồi. Dù sao thì bất kể như thế nào đi chăng nữa, chắc chắn hắn sẽ không bị thiệt. Thế nên Mạc Tử Du liền chạy tới Hừng Đông thành. Tất nhiên là hắn không hề gặp trực tiếp được Trần Lạc mà hắn gặp được Trần Quang. Trần Quang cũng không hề biết chuyện liên quan đến Lăng Sương, nhưng mà hắn nghe nói đến chuyện mà chỉ cần nhìn đối phương là đã biến thành khối băng rồi chết, thì đúng thật đây là một đối tượng trâu bò lạ thường, hắn phải hồi báo với Trần Lạc.

Trần Lạc giật mình, một mỹ nhân tuyệt sắc trên người mặc toàn hải tảo ư? Là Lăng Sương à? Trần Lạc định để cho Hải Cơ lên đến cấp vương sau đó mới đi tìm Lăng Sương. Nhưng mà hắn cũng chẳng có cách nào xác định được Lăng Sương đang ở đâu, đại dương rộng bao la như vậy tìm một người không phải là điều gì dễ dàng. Trần Lạc đi gặp Mạc Tử Du, mặc dù trong lòng Mạc Tử Du đối với Trần Lạc không phục, nhưng mà trên mặt hắn cũng không hề dám thể hiện bất kì thái độ bất kính nào với Trần Lạc cả.

Mạc Tử Du hình dung lại đại khái dung mạo của Lăng Sương cho Trần Lạc nghe. Nghe miêu tả, Trần Lạc chắc chắn đến 8 phần đó là Lăng Sương rồi. Lại còn có một cái thi thể con cá voi ở đó? Là cấp mấy vậy? Chúng ta đi gặp mặt bạn cũ một chút nhỉ? Nhìn thấy nhau hết như vậy rồi lại còn không tính là bạn cũ hay sao? Trần Lạc nói:

“Ngươi dẫn đường đi.”

Trần Lạc không hề có suy nghĩ cần phải giấu diếm thực lực của bản thân, ngồi xe đến đó thì chậm quá, hắn trực tiếp tóm lấy Mạc Tử Du chạy tới bờ biển. Triệu Tử Ý từng trải nghiệm qua việc Trần Lạc nhanh tới mức nào. Bây giờ Trần Lạc tăng cấp rồi, lại càng trở nên nhanh hơn nữa. Mạc Tử Du được trải nghiệm thử một màn đạp mây cưỡi gió, nhưng mà quá chóng mặt, cơ thể hắn không chịu nổi, vừa đi vừa nôn cả dọc đường. Trần Lạc chỉ mất 23 phút đã đi tới được bờ biển.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!