Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 479: Chương 479 - Bị Dọa Chạy Mất Dép

Đây không phải là bờ biển nơi mà hắn gặp Hải Cơ, mà là bờ biển ở một thành phố khác. Sắc mặt Mạc Tử Du trắng bệch lại, tên Trần lão đại này có phải là người không vậy? Hành trình phải lái xe tốn mất 10 giờ đồng hồ, vậy mà hắn chạy hơn 20 phút đã tưói nơi. Quãng đường này mà đi xe thì tốn biết bao xăng dầu cơ chứ? Mạc Tử Du đem theo Trần Lạc đi tới bên cạnh xác con cá voi, hắn chỉ vào đó rồi nói:

"Chính là ở đây.”

Trần Lạc gật gật đầu, từ xa hắn đã thấy Lăng Sương ngồi trên một hòn đá ở ngay bên cạnh. Lăng Sương đang quay lưng về phía Trần Lạc, cô ấy đang nhìn về phía đại dương rộng lớn. Nghe thấy tiếng động, Lăng Sương quay người, nhìn thấy Trần Lạc. Lăng Sương ngẩn ra, là hắn. Tên khốn này có thể khiến cho người ta biến thành hai bàn tay trắng, trên người không còn gì cả rất đỉnh. Mà hắn ta lại còn có năng lực thần kì là có thể biến mất trong tích tắc nữa chứ. Lăng Sương biết nếu bản thân cô muốn giữ chân Trần Lạc lại là điều không thể nào. Nhỡ đâu hắn ta lại khiến cô trống không chẳng còn gì thì sao? Lại mất mặt thêm lần nữa ư?

Cô phải chạy. Lăng Sương không nói hai lời liền chạy, còn không hề nói một câu dọa dẫm nào cả. Trần Lạc cũng ngẩn ra, tại sao vừa mới nhìn thấy ta liền chạy đi mất thế? Ta vừa mới lộ mặt thôi mà đã có thể dọa cho một tên cấp vương chạy mất dép ư? Mạc Tử Du cũng trợn mắt há hốc mồm mà nhìn, hắn ta còn tưởng rằng sẽ có một trận đánh nhau diễn ra, mà xác suất Trần Lạc bị giết chết là tương đối lớn. Thế nhưng thật không ngờ, cô gái kinh khủng kia vừa nhìn thấy Trần Lạc đã chạy mất dép rồi ư?

"y, ngươi đừng có chạy mất chứ.”

Vừa thấy Lăng Sương bỏ chạy, Trần Lạc liền lập tức đuổi theo. Lăng Sương này thật sự là một món bảo bối, cô vừa xinh đẹp lại còn vừa có thực lực mạnh nữa. Điều quan trọng nhất là Lăng Sương không hề có sát tâm, cũng không đuổi giết gì hết. Điều này đã phá vỡ nhận thức của trước giờ của Trần Lạc. Những người giống như Hải quy vương hay Hải Cơ đều có sát tâm, mặc dù bọn họ có thể khống chế sát tâm của mình, nhưng mà chắc chắn không phải là thánh mẫu. Nhưng còn Lăng Sương này còn đưa Triệu Tử Ý về bờ biển, đối mặt với sự khiêu khích của đám người Mạc Tử Du cũng không hề làm gì, cô chỉ giết duy nhất Kỷ Nguyên- người dám động chân động tay với cô, còn tất cả những người còn lại cô đều thả đi.

Nếu như đổi lại là Hải Cơ thì chắc chắn là đã giết hết tất cả bọn chúng rồi. Trần Lạc muốn tìm hiểu rõ vì sao cô có thể làm được điều này vậy. Hoặc là do Lăng Sương không phải vì “thịt” mà là vì một lí do nào khác để tăng cấp, cái này còn có giá trị kinh người hơn. Lăng Sương thấy Trần Lạc đuổi tới thì càng trở nên hoảng hốt, cô bay lên trên mặt biển, nhânh chóng chạy đi. Trần Lạc cũng bay theo sau. Mạc Tử Du há hốc miệng, Trần Lạc biết bay ư? Rốt cuộc là ngươi còn giấu bao nhiêu điều nữa?

Đây đúng thật là không thể động tới nổi, tốt nhất là ta cũng đừng nghĩ tới nữa, cách biệt của hai bên là quá lớn. Tốc độ của Trần Lạc không theo kịp Lăng Sương, nhưng mà hắn có hành tẩu hư không. Chỉ cần năng lực của hắn đủ mạnh thì khoảng cách có xa tới đâu hắn cũng có thể tới trong phút chốc. Trần Lạc được đằng chân lân đằng đầu, hắn nhìn thấy Lăng Sương bỏ chạy thì liền dùng hành tẩu hư không đi tới bên cạnh cô rồi chọc chọc tóm lấy cánh tay cô.

“Ngươi chạy cái gì thế, đừng sợ mà, ta không phải là loại người tốt gì. Không phải, ta là người tốt, cô đừng sợ.”

Lăng Sương thấy cánh tay bị tóm lấy thì gấp gáp mắng:

"Tên khốn thối tha, thả ta ra.”

Đây đúng là ngậm máu phun người mà. Trần Lạc giải thích:

“Ta cảm thấy hình như giữa chúng ta có hiểu nhầm gì đó, chúng ta tìm nơi nào đó nói chuyện đàng hoàng có được không?”

Lăng Sương đã nhận định chắc chắn Trần Lạc là một tên khốn lưu manh, làm sao mà có chuyện cô chịu nói chuyện với Trần Lạc như thế được? Nhỡ đâu đang nói chuyện dở quần áo của cô lại biến mất lần nữa thì ra thể thống gì? Thấy Trần Lạc không buông tay, Lăng Sương lập tức vung một cái tát vào tay của Trần Lạc. Trần Lạc thấy động tác của Lăng Sương, hắn mà muốn né thì chắc chắn hắn sẽ né được, nhưng mà hắn không né. Để đó cho Lăng Sương đánh trút giận cũng được, tiện thể để hắn tỏ ra đáng thương luôn. Một tiếng “bốp” cực vang lên. Da thịt chỗ tay của Trần Lạc đỏ lên mà mắt thường cũng có thể quan sát được. Trần Lạc kêu lên “ây yo” một tiếng:

"Đau thật đấy.”

Đôi mắt Lăng Sương lạnh đi, đem Trần Lạc đóng băng lại. Đây là dị năng mà Lăng Sương có thể điều động trong phút chốc, muốn đông cứng Kỷ Nguyên cấp 6 thì rất dễ dàng, nhưng mà cô không có cách nào đông cứng Trần Lạc lại được. Trần Lạc chỉ cần dùng lực nhẹ nhàng là có thể tránh thoát khỏi băng sương. Lăng Sương nhân cơ hội này nhanh chóng chạy trốn một lần nữa, nhưng mà cô lại bii Trần Lạc đuổi theo kịp một cách dễ dàng.

"Đừng đi mà, đi tới chỗ của ta làm khách đi, chỗ ta có rất nhiều đồ ăn ngon đó. Cả thứ thú vị chơi vui cũng có nữa.”

Lăng Sương trầm giọng nói với vẻ giận dữ:

"Ngươi đừng có ép ta.”

Trần Lạc ngẩn ra, cũng nói với vẻ uy hiếp:

“Cho chúng ta một cơ hội nói chuyện đàng hoàng đi, nếu không ta sẽ lại dùng chiêu hai tay trống không đó nha. Ngươi tìm kiếm một bộ quần áo mới cũng vất vả lắm có đúng không?”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!