Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 480: Chương 480 - Thêm Lần Nữa Thì Có Sao Chứ?

Mặt Lăng Sương đỏ lên, mặt cô đỏ là do bị chọc tức nên mới đỏ, đúng là tên lưu manh hạ lưu vô sỉ bỉ ổi. Lăng Sương ta nhất định không thể chịu uy hiếp được, nếu không thì từ nay về sau cô sẽ bị hắn ép cho không ngẩn đầu nên nổi mất. Lăng Sương lộ ra bản thể thật, phần bên trên của cô là hình người, còn phần dưới lại là đuôi cá. Cùng lắm thì như này cô sẽ chỉ bị nhìn thấy hết thân trên mà thôi.

Trần Lạc cực kì kinh ngạc, mỹ nhân ngư ư? Đây là loài sinh vật chỉ có trong truyền thuyết. Trên thế giới này thật sự có mỹ nhân ngư hả? Một mũi tên băng cực lớn phi thẳng về phía Trần Lạc, Trần Lạc vội vàng né tránh, nếu như bị bắn trúng thì không phải là trò đùa đâu, ít nhất hắn cũng sẽ bị thương nhẹ. Lăng Sương không chịu uy hiếp thì Trần Lạc cũng không thể thật sự lột đồ cô được. Nếu hắn làm như thế thì độ hảo cảm sẽ tiếp tục tụt dốc không phanh mất. Hiển nhiên, Lăng Sương bị nhìn thấy một lần thì đã có chút bình nứt không sợ vỡ, cô có bị Trần Lạc nhìn thấy thêm lần nữa thì có sao chứ?

Hai mũi tên, ba mũi tên, bốn mũi tên băng liên tiếp bắn về phía Trần Lạc, những mũi tên băng này bị Lăng Sương khống chế, thế nên nó sẽ không vì bắn không trúng Trần Lạc mà biến mất, nó cứ thế không ngừng truy đuổi theo Trần Lạc. Một lúc sau, tất cả các mũi tên đều liên kết lại với nhau thành một thanh băng dài. Dưới sự khống chế của Lăng Sương, tốc độ của nó lại được tăng lên, giống như dùng cả tính mạng để đuổi theo Trần Lạc.

Trần Lạc lập tức thuấn di ra xa hơn trăm mét, cái trùy bằng băng kia lập tức đuổi theo sau. Hắn cũng không thể dùng hành tẩu hư không vô hạn lần, thế nên Trần Lạc chỉ có thể lùi lại phạm vi cách hơn 2 dặm. Lăng Sương thấy vậy thì như nghĩ tới điều gì đó, cô trực tiếp lao vào trong nước, muốn bơi đi thật nhanh. Khi ở trong nước, tốc độ của Lăng Sương mới là nhanh nhất, giống như cá gặp nước vậy. Đôi mắt Trần Lạc trở nên sắc bén, tất cả đều là do ngươi ép ta đó.

“Quay lại đây mau.”

Giây tiếp theo, Ngưng Sương liền xuất hiện ngay bên cạnh Trần Lạc một cách rất thần kì, Trần Lạc ở phía sau cô lập tức vươn tay ôm lấy cô. Hắn không hề có ý gì khác, hắn chỉ là không muốn để Lăng Sương chạy mất nữa mà thôi. Cả người Lăng Sương cứng lại, đây. Trên mặt Trần Lạc lộ ra nụ cười, nhưng đột nhiên nụ cười trên mặt hắn cũng cứng lại. Lăng Sương quay đầu lại, cắn thẳng một phát thật mạnh vào cổ của Trần Lạc. Cô cắn thật, chứ không phải loại cắn đùa cắn yêu đâu. Cổ của Trần Lạc cũng không phải làm bằng sắt, mặc dù bình thường Lăng Sương tấn công không phải là dựa vào răng, nhưng mà cũng thật sự là rất đau.

“A.”

Trần Lạc kêu lên một tiếng. Hai tay Trần Lạc gấp gáp vẫy vẫy, hắn bóp chặt vào eo của Lăng Sương. Tới đây nào, cùng tổn thương nhau đi. Lăng Sương cảm thấy hơi đau, nhưng cô cũng quyết không run sợ, nếu không thì cái người này sẽ được đằng chân lân đằng đầu mất. Dù sao thì nơi Trần Lạc bị cắn cũng là cổ, hắn bị thương sẽ càng nặng hơn. Được lắm, éo ta dùng sát chiêu có đúng không. Hai tay Trần Lạc thay đổi vị trí, nhớ lấy, tất cả đều là do ngươi ép ta làm đó. Hắn đang định hành động thì trên mặt biển bỗng có một sinh vật màu lục nổi lên, nhìn Lăng Sương.

“Cuối cùng cũng tìm thấy ngươi rồi, Lăng Sương. Hải thần điện hạ có lời mời, ngươi đi theo ta một chuyến đi.”

Lăng Sương nghe hiểu nó nói gì, còn Trần Lạc thì nghe không hiểu. Lăng Sương nhìn Trần Lạc với ánh mắt sắc bén, sau đó nhả ra. Cô đang định uy hiếp lại Trần Lạc với vẻ cực kì “hung dữ” thì cả người cô bỗng run lên. Sinh vật màu xanh lục này là một con sứa, hình dáng của nó không phải là rất to. Nó tiếp tục nói:

“Có đi hay không không phải là do ngươi quyết định, con cá heo nhỏ đã bị bọn ta bắt đi rồi.”

Cá voi và Lăng Sương mới chỉ gặp nhau vài lần, miễn cưỡng mới được tính là bạn bè, còn cá heo nhỏ với cô được tính là bạn bè thường xuyên gặp mặt rồi. Nó bị Hải thần bắt đi rồi ư? Trần Lạc không hiểu hai người đang nói gì, nhưng hắn nhìn thấy con sứa màu lục thì hai mắt sáng lên. Muốn gặp được sinh vật đại dương cao cấp là điều không dễ chút nào nha. Đúng lúc hắn vẫn còn thiếu 1 2 viên tinh thể cấp 10 nữa mới có thể tăng cấp lên cấp 10, đây không phải là đang bày ngay trước mắt hắn hay sao?

Hắn không thể nói chuyện đàng hoàng với Lăng Sương được, đại lưu manh gặp phải cô gái nhỏ, cô gái nhỏ sống chết muốn phòng vệ, không cho tên đại lưu manh có một chút cơ hội mở mồm nói chuyện nào hết. Đợi tới khi chị Hải Cơ tăng lên cấp vương, có thêm bản thân hắn ở bên hỗ trợ, sau đó đánh cho Lăng Sương phải phục thì cũng không phải là không thể làm được. Hai mắt Lăng Sương nhìn chằm chằm con sứa màu lục, cô nhả từng từ từng chữ:

“Ở đâu, ta đi theo ngươi.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!