Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 481: Chương 481 - Người Tốt

Câu này thì Trần Lạc nghe hiểu. Đi đâu cơ? Lăng Sương không hề ngốc, ngược lại cô rất thông minh. Hải thần khống chế cá heo nhỏ, sau đó còn mời cô qua đó, nhất định thứ đang chờ cô sẽ là một bữa hồng môn yến. Có lẽ là đã có mai phục gì đó ở đó rồi. Nếu cô đi một mình thì có lẽ sẽ lành ít dữ nhiều. Nhưng mà cô không thể không đi được, nếu không thì trong lòng cô sẽ không cảm thấy yên tâm.

Lăng Sương nghĩ tới điều gì đó rồi nhìn về phía Trần Lạc, không phải tên này biết những thủ đoạn thần kì hay sao? Hải Cơ là một người mà còn có thể biến mất ngay trước mặt cô. Hay là nhờ hắn giúp đỡ? Nhưng mà cái người này cực kì xấu xa. Rốt cuộc là cô có nên nhờ hắn giúp đỡ hay không đây? Sau khi đấu tranh trong nội tâm một hồi, Lăng Sương hít sâu một hơi:

“Ngươi giúp ta một chuyện có được không?”

Trần Lạc hơi không tin vào tai của chính mình, cô ấy nói gì cơ? Nhờ ta giúp đỡ ư? Trần Lạc hơi đỏ mặt gật đầu như gà mổ thóc:

"Đã nói rồi, ta là người tốt, thích giúp đỡ người khác làm thú vui mà.”

Ta thật sự rất vui vẻ giúp đỡ người khác mà. Trần Lạc hỏi:

“Giúp chuyện gì? Có bảo ta lên núi đao xuống biển lửa thì ra cũng giúp ngươi.”

Trần Lạc không hề hỏi về việc được trả công như thế nào. Ầy, Lăng Sương thì có thể lấy ra thứ gì cơ chứ? Cứ lôi kéo xây dựng quan hệ trước đã rồi tính. Hơn nữa, hắn là loại người mà chỉ biết kiếm lợi như thế hay sao? Ngưng Sương nhỏ giọng nói:

“Cá heo nhỏ bị một con cá mập trắng lớn bắt đi rồi, ta và ngươi cùng nhau tới đó, ngươi giúp ta cứu cá heo nhỏ về đây.”

Cá mập trắng ư? Ngưng Sương không nói nhưng Trần Lạc biết đó là thứ được gọi là Hải thần. Nếu như tên Hải thần này chỉ cấp 10, thì Ngưng Sương đã không cần thiết nhờ bản thân mình giúp đỡ, một mình cô ấy đi là đủ rồi. Cái mà Lăng Sương muốn nhờ có lẽ là năng lực có thể đem người đi của hành tẩu hư không. Lăng Sương bổ xung thêm một câu:

"Hải thần có rất nhiều thuộc hạ mạnh.”

Thỉnh cầu của Lăng Sương là cái này ư? Sắc mặt Trần Lạc trầm xuống, vụ giúp đỡ này không đơn giản chút nào. Một lần sử dụng hành tẩu hư không, Trần Lạc chỉ có thể đi xa nhất là hơn 500 dặm, nếu như đem theo người thì lượng tiêu hao sẽ càng nhiều, khoảng cách đi được cũng giảm một nửa, cũng chỉ còn khoảng hơn 250 dặm. Đại dương rôngi hơn như vậy, hắn đi được hơn 200 dặm mà tính là xa hay sao? Nếu như một mình Trần Lạc thì cũng không có chuyện gì lớn lắm, nhưng mà đem theo gánh nặng là cá heo nhỏ thì không như thế rồi.

Trong lòng Trần Lạc thầm tính xem liệu bản thân có phải là đối thủ của cấp vương hay không. Nhỡ đâu hắn không cứu được cá heo nhỏ, dị năng lại bị tiêu hao quá nhiều, không thể sử dụng nổi hành tẩu hư không nữa. Trong hoàn cảnh đó nếu như hắn bị Hải thần đuổi kịp thì hắn chết là cái chắc. Lăng Sương cũng là cấp vương, nhưng mà Hải thần còn có thủ hạ, cô ấy có thể chịu nổi đánh hội đồng ư? Hải thần không ngừng thu nhận đàn em, còn Lăng Sương lại cứ nằm yên ở đó chẳng làm gì cả.

Trong lòng Trần Lạc âm thầm kêu khổ, cái việc này rốt cuộc hắn có nên giúp không đây? Hải thần không phải là Ngưng Sương, chiêu hai tay trống không không có tác dụng với hắn, ngược lại nó sẽ khiến hắn còn tức giận hơn nữa. Nếu như hắn cứ cố gắng cứng đối cứng thì thật sự sẽ nghẻo mất. Nếu như hôm qua hắn không hỏi Mễ Phạn thì tốt rồi. Năng lực của Mễ Phạn cần có thời gian khôi phục, hôm qua Trần Lạc hỏi chuyện nếu dung hợp dị năng sẽ như thế nào, Mễ Phạn nói Trần Lạc sẽ chết. Bây giờ hắn có chạy về căn cứ hỏi Mễ Phạn xem liệu chuyến này có an toàn hay không thì cũng không hỏi được.

Nếu như hắn không giúp, thì lời đồng ý hắn cũng lỡ nói ra rồi. Sắc mặt Trần Lạc biến đổi, người cẩn thận như ta làm sao có thể làm chuyện mạo hiểm như vậy được? Lăng Sương là cấp vương, mà tương lai cấp vương cũng không nhiều, nhưng cũng không tính là ít, trong căn cứ của hắn có khoảng trêm dưới 10 người cấp vương lận. Cô ấy chỉ là xinh đẹp hơn người một chút mà thôi, Hải Cơ cũng có kém cạnh gì đâu? Hay là hắn cứ nhân cơ hội này mà hỏi xem lí do vì sao Lăng Sương không hay giết chóc trước đi. Bây giờ hắn hỏi thì có lẽ cô sẽ không cự tuyệt trả lời đâu. Trần Lạc nghĩ vậy liền hỏi:

“Ta muốn hỏi một chút, Hải Cơ rất thích giết chóc, những sinh vật biển mà ta quen phần lớn cũng đều như vậy, vậy tại sao ngươi lại không thích giết chóc? Ngươi khống chế thế nào vậy?”

Ngưng Sương ngẩn ra:

“Làm sao khống chế được sát ý ư? Từ trước đến giờ ta đều không thích, vậy thôi.”

Từ trước đến giờ đều như vậy ư? Trần Lạc cau mày lại, sau đó hắn lại hỏi:

“Làm sao mà ngươi có được thực lực như ngày hôm nay?”

Lăng Sương nhớ lại:

“Hình như ta đã ăn phải thứ gì đó.”

Trần Lạc hỏi tiếp:

"Đó là thứ gì? Có vị giống như thịt ư?”

Lăng Sương lắc lắc đầu:

"Ta không biết đó là thứ gì, đó hình như không phải là thịt đâu, vị của nó lạnh lạnh mát mát cơ.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!