Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 482: Chương 482 - Cá Heo Nhỏ

Trần Lạc thầm mắng một tiếng, đến bản thân Lăng Sương cũng chẳng biết đó là thứ gì, hắn còn tưởng có bí mật gì kinh thiên động địa nữa cơ. Không đúng, thứ mà Hải Cơ ăn đều là thịt, vậy mà Lăng Sương lại nói đó là một thứ lạnh lạnh mát mát. Trần Lạc thử hỏi với vẻ thăm dò:

“Ngươi có thể tìm lại được thứ mà ngươi từng ăn đó không?”

Lăng Sương lắc lắc đầu. Con sứa đợi đến mức mất kiên nhẫn, nó thúc giục nói:

"Cuối cùng là ngươi có chịu đi hay không, nếu ngươi không chịu đi thì ta sẽ quay về giết chết con cá heo nhỏ đó.”

Lăng Sương lạnh lùng nói:

“Đi.”

Sau đó Lăng Sương quay về phía Trần Lạc nói:

"Đi thôi?”

Trần Lạc nghiến răng nghiến lợi:

"Đi.”

Cứ đi xem thử tình hình ra sao đã, nếu như Hải Cơ có thể chống đỡ được với Hải Thần thì hắn sẽ thuận tay đem theo cá heo nhỏ, nếu như hắn nhìn tình hình mà thấy cô chống lại không nổi. Vậy thì xin lỗi, ta sẽ không mạo hiểm tính mạng đi giúp cô đâu. Đối diện với viêcu có thêm một người đi theo, con sứa cũng không hề phản đối, nó chỉ cần đưa Lăng Sương quay lại đó là được. Trên đường đi, Trần Lạc mang vẻ trầm tư, đời trước tên Hải thần này chính là sự tồn tại đỉnh cấp không có gì có thể so sánh được, nó là sinh vật duy nhất trên mảnh đất này có thực lực cao hơn cấp vương mag hắn từng trông thấy.

Mà Trần Lạc cũng phải tốn vài năm sau đó mới có thể đạt tới thực lực trên cấp vương. Trần Lạc từng gặp hắn một lần từ xa, nhưng mà không hề giao lưu giao tiếp gì với nhau. Lúc đó tâm lí cầu sự sống của Trần Lạc rất mạnh. Biết bản thân không thể động vào tên đó thì lí gì hắn phải đến gần cơ chứ? Sau này cái tên tự xưng là hải thần này chết mất tiêu. Còn việc hắn chết bao giờ, bị con quái vật nào đánh chết thì Trần Lạc cũng không biết, việc này hắn không nhìn thấy. Trần Lạc âm thầm hỏi nhỏ với Lăng Sương:

“Không phải cá heo nhỏ có thể liên lạc qua tâm linh hay sao? Ngươi hỏi thử cá heo nhỏ xem tình hình ở đó như thế nào đi.”

Lúc trước khi Triệu Tử Ý dùng tâm linh để liên lạc, cá heo nhỏ có thể cảm nhận được. Lăng Sương lắc lắc đầu:

"Không có phản ứng gì cả, hình như là do khoảng cách quá xa thì phải.”

Tại điện Hải thần, đây không phải là một tòa cung điện dưới đáy biển sâu, mà nó lại có vị trí ở trên một ngọn hải đảo không hề nhỏ. Cá mập trắng hóa thành hình người đi lên bờ, những con người mà hắn bắt được đac giúp hắn xây dựng. Bởi vì trình độ của công nhân xây dựng có hạn, thế nên tòa Hải thần điện của hắn tây chẳng ra tây, á chẳng ra á, nhưng bù lại là chất lượng của vật liệu xây dựng tốt và trang trí đẹp. Cá mập trắng có một cái tên rất trâu bò, trong lúc vô tình nó biết được một chữ nghe rất oai, đó là Hạo. Tách ra đọc thử. Ngươi nghe thử xem có oai hay không? Nó tự đặt cho bản thân một cái tên là Bạch Hạo. Lúc này, Bạch Hạo đang ở ven bờ hòn đảo của hắn, tự mình hóa thành một thanh niên tuấn tú, trên người nó còn mặc một bộ áo giáp màu tím nhạt trông rất thần bí. Tring biển, một đám sinh vật biển vây quanh lấy Hải thần:

“Hải Thần đại nhân, bộ quần áo trên người ngươi từ đâu mà có vậy, trước đây bọn ta chưa từng thấy qua.”

Bạch Hạo ha ha cười lớn:

“Những thứ không nên hỏi thì đừng có hỏi, những thứ không nên nghe ngóng thì các ngươi không được phép nghe ngóng.”

Đám thuộc hạ của hắn thi nhau đáp lời. Bạch Hạo hỏi:

"Con cá heo đó như thế nào rồi, có chuyện gì sảy ra thế?”

Một con bò biển steller nói với vẻ kích động:

“Hải thần đại nhân, đó là đồng bạn của Ngưng Sương. Ta bắt nó về thì có thể khiến cho Ngưng Sương tự mình tới đây, ta đã phái người đi tìm Ngưng Sương rồi.”

Hóa ra đây không phải là chuyện do Hải thần làm, mà là do thủ hạ của Hải thần biết Hải thần đang tìm kiếm Ngưng Sương nên đã tự mình làm việc. Bạch Hạo nghe vậy thì lập tức nổi giận:

“Ta là Hải thần, Hải thần đó. Làm sao mà ta có thể làm loại chuyện này được cơ chứ, đây đúng là làm ô nhục thần uy mà. Việc này đến cả một chút uy nghiêm cũng chẳng có, đúng là làm mất mặt ta mà.”

Con bò biển steller ngẩn ra, việc này... Đồng bọn xung quanh còn cười trên nỗi đau của người khác. Giọng điệu của Bạch Hạo thay đổi:

“Chuyện này không hề liên quan gì tới ta cả, tất cả đều là do ngươi làm ra, ta không hề biết một chút gì hết.”

Con bò biển steller giật mình, sau đó nó vội vàng nói phụ họa:

“Đúng đúng đúng, Hải thần đại nhân rất thanh cao.”

Bạch Hạo thở dài một hơi:

"Nể tình ngươi cũng là có lòng tốt, lần sau không được thế nữa nghe chưa?”

Con bò biển steller thở phào một hơi, nếu như Hải thần thật sự nổi giận thì nó chẳng chắn sẽ đi chầu trời mất. Trong lòng Bạch Hạo thầm lẩm bẩm, mỹ nhân ngư à, ta còn chưa được ăn thử bao giờ, không biết là có ngon hay không nữa. Lăng Sương này trước giờ luôn thích chống đối lại hắn, trước đây còn có thể đấu ngang tay với hắn, nhưng ở đây hắn còn có cả đàn em cơ mà. Ta của bây giờ kể cả có một mình thì cũng có thể nhẹ nhành bóp chết ngươi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!