Cô ta sẽ lập tức tự dâng mình đến cửa luôn ư? Cá heo nhỏ ở một bên nhìn thấy tất cả mọi chuyện, bọn chúng muốn lấy ta làm mồi nhử để dụ chị Ngưng Sương tới đây. Chị Ngưng Sương làm sao có thể là đối thủ của nhiều người như vậy được cơ chứ? Ta không thể hại chị Ngưng Sương được. Con bò biển steller bỗng kinh ngạc thốt lên:
“Nó tự sát rồi.”
Hải thần quay đầu lại, thấy hơi thở của cá heo nhỏ càng ngày càng yếu ớt. Cứu ư? Trước giờ Bạch Hạo chưa làm điều này bao giờ cả. Bạch Hạo lộ ra vẻ mặt hung ác:
“Để ta ăn ngươi luôn đi.”
…
"Chị Lăng Sương, ta đi đây, vĩnh biệt, đừng tới cứu ta làm gì.”
Trước khi cá heo nhỏ chết, nó truyền đi một tin nhắn với cự ly xa, đem suy nghĩ của bản thân báo cho Lăng Sương. Nếu như không nói cho Lăng Sương suy nghĩ của bản thân thì nó chết hay không có khác gì nhau đâu? Cả người Lăng Sương giống như bị sét đánh vậy, sắc mặt trở nên trắng bệch, khóe mắt cô vô thức chảy nước mắt. Nước mắt vừa rơi ra liền hóa thành ngọc trai một cách thần kì. Trần Lạc cũng ngại không dám nhặt, thật sự là có tác dụng thần kì, sau này hắn phải chăm bắt nạt cô ấy lên mới được. Lăng Sương rơi lệ tự mình lẩm bẩm nói:
“Cá heo nhỏ chết rồi, người bạn duy nhất của ta chết rồi. Nó vì không muốn để ta đi cứu nó nên đã tự sát rồi.”
Lăng Sương nghẹn ngào không thôi. Nói thực lòng, khi nghe tin cá heo nhỏ tự sát rồi, Trần Lạc liền thở phào một hơi. Cơ thể không đi thì tốt nhất là không đi vẫn hơn. Bây giờ bọn họ không cần đi nữa rồi. Đối với Lăng Sương mà nói, cá heo nhỏ là người bạn duy nhất của cô, nhưng đối với Trần Lạc mà nói, đó chỉ là người qua đường nào đó mà hắn từng gặp qua một lần mà thôi. Số người Trần Lạc từng giết sợ là còn nhiều hơn số người mà Lăng Sương từng gặp nữa, hắn sẽ đau lòng hay sao? Đừng có đùa.
Nghe bỉ ổi cũng được, vô tình cũng được, nhưng thực sự trong lòng Trần Lạc nghĩ như vậy đó. Ánh mắt của Trần Lạc rơi xuống người của con sứa màu lục, lúc trước nó còn được tính là sứ giả, bây giơt thì nó chẳng còn giá trị tiếp tục sống sót nữa rồi. Cũng không biết nó là cấp mấy, cứ lấy tinh thể nó trước đi đã. Lăng Sương lệ rơi đầy mặt, biểu cảm của cô cực kì kích động:
“Ta sẽ đi báo thù cho cá heo nhỏ, ta phải đi giết chết tên Hải thần đó.”
Lăng Sương tăng tốc độ, cô không hề nói đùa, cô thật sự muốn đi giết chết tên Hải Thần đó. Trần Lạc cau mày, đời trước hắn chưa từng gặp Lăng Sương, có lẽ là do cô đã bị Hải Thần xử rồi. Bây giờ Lăng Sương cứ đòi đi tìm Hải thần báo thù, không nhẽ cô chết như vậy hay sao? Đây không phải là tự đi nộp mạng hay sao? Biết rõ là sẽ chết nhưng mà vẫn cứ đi. Trần Lạc kéo Lăng Sương lại, trầm giọng nói:
“Bây giờ ngươi đi liệu ngươi có thể đánh lại được Hải thần hay không? Ngươi có thể sống sót quay về hay không?”
Lăng Sương hất tay Trần Lạc ra, nhìn cô như đã mất đi lí trí rồi.
“Ta không quan tâm, bây giờ ta phải đi ngay lập tức.”
Con sứa màu lục nghe thấy có gì đó không đúng lắm, cá heo nhỏ chết rồi ư? Có khi nào bọn họ sẽ lấy nó ra để trú giận hay không? Hai bên giao chiến, không giết sứ giả nha. Trần Lạc nhìn về phía nó, con sứa này là người dẫn đường, bây giờ giết nó đi thì Lăng Sương sẽ không nhất định có thể tìm được Hải thần nữa. Cơ thể con sứa cứng lại, nó đang định lặn sâu xuống đáy đại dương.
“Quay lại đây mau.”
Trần Lạc dùng trục xuất hư không, đem con sứa chuyển tới ngay bên cạnh mình. Kiếm hư không được lấy ra, hai đường kiếm vung lên. Một kiếm phá thương phong, một kiếm lấy mạng ngươi. Trần Lạc bĩu môi, chỉ là một con sứa nhỏ cấp 8 mà thôi, hắn còn tưởng nó là cấp 10 cơ, mất công hắn vui mừng. Đây là tinh thể hệ nhục thể, Trần Lạc đang nghĩ có nên lấy cái này đi bồi thường cho Đại Tráng hay không? Đúng thật là hắn cảm thấy hơi có lỗi với đàn em. Nó thảm quá trời. Trong lúc Trần Lạc đi giết con sứa, Ngưng Sương đã chạy đi được 600 700 mét. Trần Lạc lập tức dùng hành tẩu hư không đuổi theo, tóm lấy cô. Ngưng Sương vung tay cho Trần Lạc một cái tát:
"Thả ta ra, ta phải đi giết chết tên Hải thần đó. Trần Lạc né tránh, hắn trầm giọng nói:
“Ngươi cần bình tĩnh lại một chút đã. Nếu bây giờ ngươi cứ đi như vậy, đến chỗ Hải Thần thì sợ là đến cục xương cũng không còn nguyên vẹn đâu.”
Lăng Sương không nghe hắn nói, cô cố gắng dùng lực chạy thoát, tiếp tục chạy về phía trước. Trần Lạc ngẩn người, liệu bản thân hắn có bao giờ có một ngày nào đó mà cũng mất đi lí trí giống như Lăng Sương bây giờ, biết rõ là đang đi nộp mạng nhưng vẫn không màng tất cả mà liều mạng về phía trước hay không? Người lúc nào cũng thận trọng né tránh như hắn liệu cũng có một ngày nào đó liều mạng ư? Lăng Sương cứ chạy đi một đoạn lại bị Trần Lạc kéo quay về. Nếu như mà hắn không thể kéo Lăng Sương lại trước khi dị năng tiêu hao hết thì hắn chỉ đành trơ mắt nhìn Lăng Sương đi nộp mạng mà thôi. Hắn thật sự hết cách rồi.