Nhưng mà vẫn may, sau khoảng hơn chục lần như vậy, ở trên một hòn đảo nhỏ, Lăng Sương sụp đổ mà khóc lớn, nước mắt nước mũi chảy tùm lum. Nhưng mà cô không còn la hét muốn đi nộp mạng tiếp nữa. Trần Lạc thầm nghĩ trong lòng, có là cô gái xinh đẹp tới đâu thì cũng sẽ chảy nước mũi thôi. Nhưng mà mấy viên nước mắt trân châu rơi trên mặt đất kia có tác dụng gì cơ chứ? Trần Lạc cũng chẳng khuyên cô nên nín khóc đi. Cô cứ khóc đi, phát tiết cảm xúc một chút.
“Hu hu, hức hức.”
Ngữ điệu khóc lóc của Lăng Sương bắt đầu yếu dần đi, cuối cùng đôi mắt cô sưng đỏ lên, ngơ ngác nhìn về phía bãi cát. Trần Lạc ho khan một tiếng nói:
“Chúng ta cùng nhau liên thủ đi giết chết Hải thần có được không?”
Hải Thần là đối tượng mà Trần Lạc nhất định phải diệt trừ, nếu không sẽ ảnh hưởng tới kế hoạch ba vị hợp 1 của hắn. Hắn muốn liên hợp tất cả những sức mạnh có thể liên kết lại được với nhau như con người, sinh vật đại dương và tang thi. Có thể gom chúng lại làm một hay không thì Trần Lạc không biết, nhưng mà hắn muốn thử xem sao. Muốn thâu tóm các sinh vật ở đại dương thig không thể nào không đụng tới Hải thần được, Trần Lạc định loại bỏ nó đi, để cho chị Hải Cơ lên làm Hải thần. Thế nên hắn nói câu đó cũng không phải là chỉ nói để dỗ dành lừa gạt Ngưng Sương. Ngưng Sương ngẩn người, sau đó lạnh giọng nói:
"Chỉ dựa vào ngươi ư?”
Trần Lạc cười ha ha một tiếng:
"Đúng, dựa vào ta thôi.”
Lăng Sương nói:
“Vậy thì đi thôi.”
Trần Lạc cười làm hòa:
“Bây giờ thì đi không nổi.”
Trần Lạc giơ một ngón tay lên:
"Một năm, trong vòng 1 năm chúng ta sẽ liên thủ lại, ta giúp ngươi diệt trừ Hải thần.”
Chỉ cần có thêm 2 3 viên tinh thể nữa là Trần Lạc có thể lên được đến cấp vương rồi, lúc đó còn sợ hắn không giết nổi Hải thần hay sao? Càng về sau xác suất xuất hiện của cấp vương sẽ càng nhiều, điều này không khó, với thực lực của Trần Lạc tại lục địa thì mấy lời này hoàn toàn không phải là người say nói mộng. Trong vòng một năm tới Hải thần vẫn chưa thể đạt tới trên cấp vương được. Hắn không thể kéo dài thời gian quá lâu được, nếu không lúc đó các sinh vật đại dương đều tăng lên cấp vương với quy mô lớn thì không dễ thu phục chút nào.
Thậm chí, chờ tới khi Trần Lạc lên cấp 10, miễn cưỡng có thể tính là một cấp vương hơi yếu, sau đó cùng Hải Cơ đã tăng cấp lên cấp vương rồi cả hai liên thủ với Ngưng Sương, như vậy cũng chưa chắc là sẽ đánh thua Hải Thần. Nếu như nhanh thì có khi hắn có thể hoàn thành trong một tháng. Nét mặt Ngưng Sương tỏ vẻ không thể tín nhiệm lời hắn nói:
"Đến ta mà ngươi còn đánh không lại, dựa vào đâu mà ngươi nói ra được những lời này cơ chứ?”
Trần Lạc cười cười:
“Không lâu nữa đâu, ngươi sẽ không còn là đối thủ của ta nữa rồi, lâu nhất là 3 tháng nữa, chị Hải Cơ cũng sẽ có thực lực ngang hàng với ngươi.”
Hải Cơ? Là con trai biển lớn kia sao? Lăng Sương còn nhớ lần trước khi Hải Cơ đứng trước mặt cô, Hải Cơ còn chẳng có sức mạnh để phản kháng, vậy mà không lâu nữa sẽ có thể đánh ngang hàng với cô ư? Lăng Sương không tin. Cô lạnh giọng nói:
“Ta từng nghe qua một câu nói, không kết bạn với người hay nói láo.”
Trần Lạc không cho là đúng:
"Vậy chúng ta cứ chờ mà xem.”
Sau đó Trần Lạc lại thay đổi giọng điệu mà nói:
"Nếu như ta có thể giúp ngươi giết được Hải thần thì ngươi định báo đáp ta như thế nào? Dù sao thì cũng không thể để người thật thà như ta ra sức sau đó không thu về được cái gì có đúng không?”
Lăng Sương dùng đôi mắt bị sưng đỏ do khóc nhìn Trần Lạc một hồi:
“Tên thần giả tạo đó muốn ăn thịt ta, làm sao, chẳng nhẽ ngươi cũng muốn ăn thịt ta hay sao?”
Ăn ư? Trần Lạc lập tức lắc đầu ngầy ngậy:
“Do ta thấy ngươi cũng có thực lực không tồi, ta muốn ngươi đến giúp đỡ ta. Khi mà ta cần ngươi, thì ngươi phải nghe lời ta.”
Lăng Sương nói:
“Chỉ cần giết được Hải thần, thế nào cũng được. Ngươi cứ giết được Hải thần trước đi rồi tính.”
Trần Lạc cười thầm trong lòng, không phải là mỹ nhân ngư đã mắc câu rồi hay sao? Trần Lạc nói:
“Đi tới chỗ ta ngồi nghỉ ngơi một chút? Chỗ ta thật sự là có cả đồ ăn ngon lẫn đồ chơi thú vị đó, lại còn có rất nhiều quần áo đẹp nữa.”
Ai mà biết được Ngưng Sương lại lạnh giọng đáp:
"Ta không thèm đi đâu.”
Đối với Lăng Sương mà nói, Hải Thần là tên khốn đáng ghét, còn Trần Lạc chính là tên khốn nhỏ đáng ghét, chỉ là giữa cô và Trần Lạc không có thù giết bạn mà thôi. Trần Lạc đồng ý giúp cô đi cứu cá heo nhỏ thì điểm hảo cảm cũng chỉ miễn cưỡng tăng lên 5 mà thôi, vẫn còn chưa đến mức đủ để cô đi theo Trần Lạc. Trần Lạc hơi khó xử. Nhỡ đâu lúc hắn không ở đây, Lăng Sương lại chạy đi nộp mạng thì sao? Kể cả là cô không chạy đi nộp mạng, nhỡ đâu cô gặp phải Hải thần trong đại dương rộng lớn thì hắn biết làm thế nào? Nhưng cô lại không chịu đi theo hắn. Trần Lạc uyển chuyển nói:
"Hay là ngươi tìm tạm chỗ nào đó ở bên bờ biển để ở đi?”