Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 485: Chương 485 - Quay Về Căn Cứ

Ngưng Sương nghe vậy thì cho hắn chút mặt mũi mà gật gật đầu. Trần Lạc lại được đằng chân lân đằng đầu:

“Ngoắc tay, lời hứa 100 năm không được nuốt lời.”

Lăng Sương không tình nguyện giơ tay ra, ngoắc tay với hắn.

“Trong vòng 1 năm, nếu như ta không làm được thì ta tự mình đi.”

Cứu được một mỹ nhân ngư đúng là công đức vô lượng nha. Trần Lạc dẫn theo Ngưng Sương, đi lên bờ biển. Lúc này Ngưng Sương vẫn đang không ngừng lau nước mắt. Mạc Tử Du vậy mà vẫn còn ở bên bờ biển chờ Trần Lạc. Đại ca à, là ta dẫn ngươi tới đây, ngươi vẫn còn chưa cho ta cái gì tốt cả đâu đấy. Mà thế giới bây giờ không yên bình chút nào, ta cũng không dám quay về một mình. Mạc Tử Du không dám đi một mình về căn cứ. Mạc Tử Du nhìn thấy Trần Lạc và Ngưng Sương thì không nhịn được mà bắt đầu suy nghĩ lệch lạc.

Cô gái nhỏ vừa nhìn thấy tên lưu manh liền bỏ chạy, tên lưu manh đuổi theo, cuối cùng cô gái bị tên lưu manh đuổi kịp sau đó bị hắn bắt nạt. Cô gái nhỏ bị thất thân, cũng nhận mệnh rồi, nhưng mà vẫn cảm thấy tủi thân nên không nhịn được mà khóc. Quan trọng nhất là Trần Lạc còn mang một vẻ mặt trông cực kì thỏa mãn nữa chứ. Mạc Tử Du thầm nhủ, tên Trần Lạc này cũng trâu bò thật đấy. Trước đây, Mạc Tử Du còn âm thầm đố kị với Trần Lạc, nhưng bây giờ thì hắn chẳng đố kị nổi nữa rồi, cách biệt của hai người là quá lớn. Trần Lạc liếc nhìn Mạc Tử Du một cái, Mạc Tử Du lại như nhận được thần lệnh, hắn không nên đứng đây làm bóng đèn nữa. Trần Lạc nói:

“Ngươi tìm một nơi nào đó để ở đi, bao giờ ta có thời gian thì sẽ đến tìm ngươi. Nè, trước khi tạm biệt, ta tặng ngươi một món quà.”

Trần Lạc lấy ra một cái túi màu sắc sặc sỡ từ trong túi ra, đó là một túi kẹo. Lăng Sương định bảo không cần, nhưng mà cô thực sự là chưa nhìn thấy kẹo bao giờ cả nên cuối cùng cô cũng nhận. Thấy Trần Lạc đi xa, cô mới mở túi kẹo ra, ngửi ngửi, sau đó bỏ vào trong miệng. Rất ngọt. Trần Lạc đi tới cạnh thi thể của con cá voi, mở đầu nó ra, tinh thể của con cá này không dễ tìm chút nào. Hắn tìm một lúc mới tìm thấy một viên tinh thể cấp 6. Đúng là đen đủi, con cá này nhìn thì to lớn, nhưng mà cũng chỉ là một sinh vật đại dương cấp 6 mà thôi. Trần Lạc coi nó như rác rưởi mà tặng luôn cho Mạc Tử Du. Mạc Tử Du cũng không tỏ ra chê bai, đối với hắn mà nói tinh thể cấp 6 đã được tính là không tồi rồi. Trần Lạc hỏi:

“Ngươi tự mình đi về hay đi theo ta về?”

Tất nhiên là Mạc Tử Du chọn đi theo Trần Lạc về rồi. Trần Lạc không quan tâm đến tiếng kêu sợ hãi của Mạc Tử Du mà tóm lấy hắn ta, sau đó dùng 20 phút để quay về tới Thần Đô, rồi ném hắn ta bên đường, còn bản thân thì quay về căn cứ. Mễ Lạp và Mễ Phạn đang xem phim truyền hình, trên cổ của người đàn ông trong phim còn có in một quả dâu tây. Cảnh ngượng ngùng này đang xuất hiện thì Trần Lạc về tới, cười nói:

“Ta quay về rồi đây.”

Ánh mắt của Mễ Lạp và Mễ Phạn đều chuyển lên trên người Trần Lạc, sau đó ánh mắt lại chuyển tới cổ hắn. Mễ Phạn nhanh mồm nhanh miệng nói:

"Mễ Lạp, kia là do ngươi cắn à?”

Trần Lạc giật mình, sau đó hắn sờ sờ lên cổ, lúc này hắn mới nhớ lại chuyện bản thân bị Ngưng Sương cắn. Bởi vì chuyện của Hải Thần và chuyện hẹn ước quan hệ được với Ngưng Sương nên hắn quên mất chuyện này. Trần Lạc bày ra một bộ mặt cây ngay không sợ chết đứng nói:

“Ta bị một con cá cắn đó, ta xin thề những điều ta nói đều là sự thật.”

Pháp Vương quay về rồi, vận may của nó không tồi, gặp được một con tang thi thể đột biến cấp 7. Trước đây nó còn cần tát vài cái mới có thể hạ được, nhưng bây giờ chỉ cần một chiêu là giải quyết xong. Pháp Vương quay về trong ổ chó, đem tinh thể cất vào trong hộc tủ, sau đó nó suy nghĩ, cảm thấy để ở đây không an toàn, có chó. Pháp Vương suy nghĩ, sau đó nó đưa cho Ngân Lang một cái túi, buộc vào eo, trong đó chỉ để những đồ quý giá. Tên chó kia có lục soát thế nào đi chăng nữa thì cũng không thể bắt nạt vợ của anh em được. Đây cũng coi như là giao quyền quản lí tài sản của gia đình cho Ngân Lang. Samoyed ở bên cạnh nhìn nhìn, đây không phải là chuyện mà nó có thể nhúng tay vào. Pháp Vương nói:

“Ngươi phải quản lí cẩn thận đó, đây chính là tính mạng của cả nhà chúng ta, tất cả đều để hết trên người ngươi rồi.”

Ngân Lang nghiêm túc đáp:

“Lang còn thì tinh thể còn.”

Pháp Vương tỏ vẻ rất hài lòng. Samoyed nói:

"Ta đi cùng ngươi đi kiếm điểm tích lũy.”

Ngân Lang cũng nói hùa theo, cũng muốn đi. Pháp Vương xua xua tay:

“Ta phụ trách kiếm tiền nuôi gia đình, các ngươi chỉ cần phụ trách xinh đẹp như hoa là đủ, có khổ như thế nào cũng không thể để vợ khổ được.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!