Bảy con chó con quay về, tất cả đều đưa tinh thể cho Lão Nhị giữ, thực lực của nó là mạnh nhất. Pháp Vương bĩu môi, điểm tích lũy mà các ngươi tích được còn khồn đủ để trả tiền thức ăn, hay là các ngươi đi cạp đất mà ăn đi? Làm như thế có thể tiết kiệm điểm tích lũy đó. Thịt cá hố đắt gần chết, may mà không thu tiền của ta. y, không đúng, vì sao ta lại có dư ra một đứa con thế kia?
Bảy con chó con ngồi thẳng hàng chỉnh tề trong ổ chó. Tất cả bọn chúng đều có bộ lông đen bóng, đôi mắt long lanh có thần. Pháp Vương ngơ ra, chuyện này là như thế nào? Từ bao giờ mà ta lại có thêm một đứa con nữa, tại sao ta lại không biết? Từ lời nhắc nhở của Pháp Vương, 7 con chó con mới bắt đầu nhìn nhau. Đúng vậy nha, từ bao giờ mà chúng ta thành 7 anh em rồi? Trong số đó có một con chó con lộ ra vẻ mặt giảo hoạt, chơi vui thật đấy. Con chó con gián điệp rất nhanh bị nhận ra, dù sao thì chúng trông cũng không giống y chang nhau, hơn nữa mùi cũng khác nhau.
Sắc mặt Pháp Vương lạnh như băng, nó giấu rất nhiều tinh thể trong ổ chó đó, vậy mà lại có trộm ư? Mộng âm bị dọa sợ, cô chỉ cảm thấy vui nên chơi, thế nên mới biến thành chó con trà trộn vào trong. Ai mà ngờ lại bị coi là trộm luôn rồi. Cũng coi như là do Mộng âm đen đủi, tiến vào đây không đúng lúc gì hết. Nhìn vẻ mặt không hề dễ chịu của Pháp Vương, Mộng âm vội vàng nói:
“Cẩu trưởng lão, là ta đây, Mộng âm đây.”
Pháp Vương không có phản ứng gì cả, Mộng âm lại cao giọng lên:
“Ta là Mộng âm âm.”
Mộng âm âm thầm kêu khổ, vì sao tới bây giờ cô vẫn chưa nắm được năng lực biến trở về cơ chứ. Mộng âm bị Pháp Vương đạp cho một cước bay ta ngoài.
“y yo, ngươi làm gì vậy.”
Mộng âm lệ rơi đầy mặt, đau quá trời. Mộng âm cảm thấy rất không hiểu, không phải chỉ là chơi đùa với đám chó con một chút thôi hay sao, ngươi có nhất thiết phải mạnh tay thế không?”
“Ngươi có bệnh đó à?”
Pháp Vương sủa gâu gâu:
“Ngươi mà tiến vào thêm lần nữa thì ta cắn chết ngươi.”
Pháp Vương âm thầm tính toán trên sổ sách của bản thân, bây giờ nó đang có 4500 điểm tích lũy, số tinh thể nó tích cóp được cũng được hơn 2000 điểm rồi. Nó phải đi hỏi chủ nhân xem giá cả tinh thể dạo này thế nào mới được. Nó chỉ cần âm thầm nỗ lực thêm một thời gian nữa là có thể tích đủ 1 vạn rồi. Đúng lúc Trần Lạc đi ngang qua. Trong lòng Trần Lạc đang thầm nghĩ, hôm nay thân thích chắc cũng đi rồi, hắn phải nộp thuế lương thực đầy đủ lại, để xua tan sạch sẽ nghi ngờ trong đầu Mễ Lạp. Tại sao mà Lăng Sương lại như cầm tinh con chó thế không biết, cứ thích cắn người. Pháp Vương chạy ra sủa gâu gâu, vẻ mặt của nó cực kì nghiêm túc. Nhưng mà lần này Trần Lạc thật sự nghe không hiểu, hắn gật đầu nói:
"Ngươi chờ một chút nha, để ta đi gọi Mộng âm tới đây.”
Mễ Phạn không cẩn thận nên đắc tội với cẩu thủ lĩnh, cẩu thủ lĩnh bày tỏ bản thân là người rất nhỏ mọn. Hắn đi tìm Mộng âm tốt hơn. Nhưng mà hôm nay Pháp Vương vừa đạp cho Mộng âm một cái rất đau, bây giờ đi tìm Mộng âm ư? Nhỡ cô ta nói xấu ta thì làm sao? Không được không được. Thấy Trần Lạc đang định đi tìm, Pháp Vương gấp gáp, buột miệng thốt ra:
"Tinh thể, cấp, bảy, tính, được bao nhiêu điểm tích lũy?”
Pháp Vương nói chuyện lắp ba lắp bắp, nhưng mà từ miệng nó lại nói ra tiếng của con người. Hải Cơ cấp 10 cũng có thể nói tiếng người nha, Pháp Vương bây giờ là cấp 8, nhưng có song tinh thể, miễn cưỡng cũng thể tính là cấp 10, vậy lí gì mà nó không thể nói chuyện? Mặc dù năm nay Pháp Vương mới có hai tuổi rưỡi, không lớn được như Hải Cơ, nhưng mà nó cũng rất thông minh đó. Trần Lạc nghe thì giật mình, hắn dùng ánh mắt không thể tin được nhìn chằm chằm Pháp Vương, sau đó cực kì vui mừng. Pháp Vương cũng ngẩn người, miệng chó hôm nay lại mọc ra ngà voi rồi ư? Giọng Pháp Vương nghe có vẻ hùng hậu, giống như thiếu niên 15 16 tuổi. Trần Lạc kích động nói:
“Ngươi nói thêm vài câu nữa cho ta nghe xem nào.”
Pháp Vương nói từng từ hơi ngắt quãng:
“Tinh thể cấp 7, cấp 8, cấp 9, cấp 10 tính đổi được bao nhiêu điểm tích lũy?”
Nó nói được thật, không phải là ảo giác. Con mẹ nó chứ. Giọng Pháp Vương nói chuyện thu hút được Ngân Lang và Samoyed. Pháp Vương cũng cực kì vui mừng, thế này thì sau này nó nói chuyện với chủ nhân sẽ không cần phiên dịch nữa. Mà nó cũng có thể giao tiếp thoải mái với các thành viên, có thể ra mệnh lệnh một cách chính xác, để cho bọn họ ca tụng nó là cẩu trưởng lão. Tương lai nó sẽ lên làm cẩu thủ lĩnh.
Trần Lạc không trả lời câu hỏi của Pháp Vương, hắn quay về phòng nói với vẻ kíc động:
"Mau đi ra ngoài xem xem, Pháp Vương biết nói chuyện rồi.”
Cảm giác trong lòng Trần Lạc bây giờ giống như con mình biết nói vậy, thật sự rất kích động. Pháp Vương bĩu môi, có đến mức đó không hả, không phải ngươi cũng toàn nói tiếng người suốt ngày đó hay sao?