Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 487: Chương 487 - Lý Do Chuẩn Bị Sẵn

"Hihihi, hihihi.”

Đến tận lúc ăn cơm rồi mà Trần Lạc vẫn cười không ngậm miệng lại được, làm cho miệng bị hở dẫn đến việc rơi vãi không ít cơm ra ngoài. Mễ Phạn dạy dỗ:

“Lúa phải gặt giữa trưa, từng hạt có được đều không dễ dàng gì đâu.”

Trần Lạc quay qua nhìn Pháp Vương môti cái, Pháp Vương liền hiểu ngay hắn muốn nói gì. Pháp Vương đi đến bên cạnh bàn của Trần Lạc, Trần Lạc làm rơi vãi bao nhiêu cơm, Pháp Vương liền ăn sạch hết bấy nhiêu. Tất cả mọi người đều cạn lời, thật sự là con chó trung thành mà. Hi hi hi, người anh em Pháp Vương của ta. Ăn cơm xong, Trần Lạc và Pháp Vương ra ngoài giao lưu tình cảm riêng với nhau. Pháp Vương nói với giọng điệu không lưu loát lắm:

"Ngươi vẫn còn chưa nói cho ta biết chuyển tinh thể các cấp bậc khác nhau thì có thể đổi thành điểm tích lũy với giá trị như thế nào đâu?”

Trần Lạc suy nghĩ một lát:

“Cấp 7 thì 200 điểm, cấp 8 thì 500 điểm, cấp 9 thì 1000 điểm, cấp 10 thì tính là 5000 điểm đi.”

Pháp Vương ngẩn ra, cách đây một thời gian, một viên tinh thể cấp 10 tính là 1200 điểm tích lũy, vậy mà mới qua bao lâu đâu, giá cả đã rớt đến mức độ này rồi? Hôm nay ta giết được con tang thi thể đột biến cấp 7 đó vậy mà mới tính là 200 điểm tích lũy thôi ư? Những ngày tháng này càng ngày càng khó sống rồi. Nhưng mà bây giờ nó đã có sẵn 4500 điểm tích lũy rồi, âm thầm tích thêm 2000 điểm nữa, sau đó kiếm thêm 1 viên tinh thể cấp 10 nữa là đủ. Trời cao ơi, hãy giúp ta đi, hãy cho ta một viên tinh thể cấp 10 đi mà.

Trần Lạc thầm tính toán, điểm tích lũy của Pháp Vương sắp vượt qua 5000 rồi, hắn phải ép xuống một chút. Trần Lạc lấy ra lí do đã chuẩn bị sẵn từ trước, hắn ho khan một tiếng rồi nói:

"Pháp Vương à, bây giờ thịt cũng càng ngày càng ít đi rồi, cũng cần phải tăng giá cả lên chút chút. Nếu như cứ đổi 1 điểm tích lũy lấy 1 cân thịt thì ta lỗ chết mất. Ngươi đi hỏi các thành viên khác mà xem, nếu bảo họ đổi 20 điểm tích lũy lấy 1 cân thịt thì họ có chịu đổi hay không, có khi họ còn tranh nhau vỡ đầu ấy chứ. Ngươi và ta dù sao cũng là anh em với nhau, ta thu của ngươi 5 điểm tích lũy một cân thịt thôi vậy. Tất nhiên, cơm ngươi ăn vẫn không thu tiền như trước.”

Sắc mặt Pháp Vương trở nên trắng bệch, bên trong ổ chó có hai bà vợ, mỗi ngày phải ăn hết 20 cân thịt, nghĩa là mất 100 điểm tích lũy. Dùng 5 cân thịt thì cũng đủ nuôi sống họ, nhưng mà Pháp Vương nó là loại chó để cho vợ mình phải đói hay sao? Còn đám chó con thì không cần tính. Giá cả lập tức tăng gấp 5 lần chỉ trong một phút chốc. Chỉ cần 3 tháng là đã ăn hết của ta 1 vạn điểm tích lũy rồi! Những ngày tháng như này thì nó biết sống thế nào đây. Cơ thể Pháp Vương run rẩy, nó quay qua nhìn Trần Lạc. Ngươi đúng là đồ chó chết mà. Nhưng mà Pháp Vương cũng hiểu rằng kháng nghị cũng chẳng có tác dụng gì cả. Trần Lạc giả bộ hỏi:

“Hay là để cho hai bà vợ của ngươi đi ăn thịt chuột đi? Cái đó không thu tiền.”

Hắn làm như vậy tính là bẫy Pháp Vương ư? Thực tế là nếu như đổi cho các thành viên 20 điểm 1 cân thịt thì có cả tá người đổi. Trước đây chỉ tính nó 1 cân thịt 1 điểm tích lũy là đã rất nhân từ rồi. Vào đúng lúc này, Triệu Hải quay về rồi. Triệu Hải thường ở bên ngoài làm tin tinh báo, khó lắm mới quay về một lần. Nhưng mà mỗi lần hắn quay lại nghĩa là đã thu được tin tình báo nào đó mới đi quay về gặp Trần Lạc. Trần Lạc vỗ vỗ Pháp Vương:

“Cứ vậy đi ha, nếu như điểm tích lũy không đủ thì ta sẽ cho ngươi nợ, nợ bao nhiêu cũng được, không thể để cho em dâu nhà chúng ta bị đói được có phải không?”

Pháp Vương gấp gáp đến mức suýt khóc, chiêu này thì nó chịu thua rồi. Nó chỉ đành nỗ lực mà thôi, việc còn lại thì giao cho ông trời vậy. Trần Lạc nhìn Triệu Hải, lần trước hắn gặp trông vẻ ngoài Triệu Hải vẫn rất hùng dũng, nhưng mà bây giờ lại gầy đi không ít. Trần Lạc cười nói:

“Đại Hải à, ngươi gầy đi nhiều nha.”

Triệu Hải than một tiếng:

“Có cơm mà ăn là đã coi như không tồi rồi, thời đại như này ai sống mà không gầy đâu cơ chứ?”

Có vẻ như chỉ có Trần Lạc ở trước mặt hắn là không gầy đi, thậm chí còn hơi béo lên một chút. Triệu Hải lấy ra một quyển sổ nhỏ màu đen đưa cho Trần Lạc:

“Trong đó có ghi chép tất cả tư liệu liên quan đến tất cả các căn cứ mới tới Thần Đô khoảng thời gian gần đây, ta đã chỉnh sửa xong rồi, bây giờ đưa nó cho ngươi.”

Đôi mắt Trần Lạc sáng lên, sau đó nhận lấy. Trần Lạc không có thời gian để tự mình đi điều tra, thế nên hắn chỉ đành giao việc này cho tổ tình báo. Triệu Hải nói:

"Thủ lĩnh, ngươi cứ xem từ từ. Ta không làm phiền ngươi nữa.”

Trần Lạc giữ hắn ở lại:

"Đừng vội đi liền như thế, để ta bảo Mã Ngọc làm một bàn thức ăn ngon để đãi ngươi.”

Trần Lạc lớn giọng nói:

“Chị Ngọc, làm một bàn thức ăn ngon đi.”

Mã Ngọc lập tức đáp một tiếng. Triệu Hải cười hi hi nói:

“Thủ lĩnh đã khao thưởng như vậy thì ta cũng không khách khí nữa. Tống Lăng cũng đi theo ta quay về đây, ta gọi hắn cùng vào nhé?”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!