Vì để thuận lý thành chương việc không giết thành viên của Hừng Đông thành, Đại Tráng cũng nói với bọn nó là không thể động vào được. Cũng không phải là không còn những người sống sót ở các căn cứ khác để ăn, vậy tại sao bọn nó cứ phải ăn người của Hừng Đông thành làm gì cơ chứ? Đại Tráng nghe vậy, sắc mặt nó có chút không can tâm, nó nghiến chặt răng nói:
"Đi thôi.”
Đại Tráng thật sự đem người rời đi, không hề ở lại thêm chút nào cả. Khoảng 10 giây sau, Trần Lạc ngồi xe đi tới nơi. Có một tên mặc đồ đen đi giày da sáng loáng bước ra đầu tiên để xem xét tình hình, sau đó Trần Lạc mới bước ra. Trần Lạc nhìn bóng lưng đám tang thi đang rời đi, là Đại Tráng. Đúng lúc hắn có tinh thể cấp 8 của con sứa hệ nhục thể kia muốn đưa cho Đại Tráng. Trần Lạc liên lạc với Triệu Tử Ý, bảo cô liên lạc với Đại Tráng. Trần Lạc tạm thời không quan tâm tới Lộ Thiên Trúc, hắn đi đuổi theo đám tang thi trước. Lộ Thiên Trúc ngẩn ra, Trần Lạc đang định đi truy sát tang thi à? Người ta tốt tính thật đấy. Đại Tráng nghe tin thì giật mình, Đại ca muốn tìm ta ư? Tìm ta để làm gì? Ta làm gì còn tinh thể để cho hắn trộm nữa đâu? Đại Tráng nói:
“Các ngươi chạy trước đi, ta bọc hậu phía sau.”
Bây giờ Đại Tráng là đại ca, ai mà ngờ được Đại Tráng ta lại là gián điệp do đại ca cài vào cơ chứ? Ai dám nghi ngờ chuyện ta là nội gián?
…
"Đại Tráng."
"Đại ca."
Trần Lạc và Đại Tráng gặp mặt trong một khu nhà đã bỏ hoang từ lâu.
Đại Tráng cúi đầu gọi một tiếng đại ca, trong giọng nói tràn đầy oán khí.
Trần Lạc ngẩn ra, Đại Tráng ngươi sao vậy? Dám dùng ngữ khí với thái độ như vậy để nói chuyện với đại ca ngươi?
Chẳng lẽ ta xuất hiện phá hỏng chuyện tốt của ngươi rồi?
Đại Tráng ngẩng đầu lên, chậm rãi nói:
"Đại ca, ta biết viên tinh thể ta chôn đi đã bị ngươi ăn trộm, nếu ngươi có nhận ta làm đàn em, vậy thì mau trả lại viên tinh thể bậc bảy lại cho ta."
Đại Tráng chỉ vừa nghĩ đến chuyện xảy ra ngày hôm đó đã cảm thấy đau lòng đến không thở nổi, hắn cũng biết muốn đại ca trả lại viên tinh thể bậc mười đó chỉ là người si nói mộng.
Cho nên có thể lấy lại một viên tinh thể bậc bảy cũng khiến lòng hắn dễ chịu hơn chút.
Trần Lạc nghe vậy, suýt chút nữa giật nảy lên.
"Tinh thể, tinh thể gì cơ, đại ca ta không có lấy, đại ca ta không phải là loại người như vậy."
Chuyện này sao có thể thừa nhận được?
Trong lòng Trần Lạc chảy mồ hôi lạnh ròng ròng, ta đã làm rất cẩn thận, sao Đại Tráng có thể biết được.
Đại Tráng oán hận nói:
"Đại ca, nơi này không có người ngoài, ngươi đừng có giả vờ nữa, ngươi có biết ngươi đã để lộ sai lầm ở đâu không? Ngày đó ngươi không lục soát người ta, ngươi thử nói xem, có lần nào gặp mặt mà ngươi không lục soát người ta không?"
"Ngươi biết rõ trên người ta không có tinh thể, cho nên mới không lục soát người ta."
Lúc này Trần Lạc thật sự giật nảy người, hình như đúng là như thế.
Không ngờ Đại Tráng có thể suy đoán ra từ chi tiết này, đúng là không đơn giản mà.
Không phải lúc ấy Trần Lạc xem thường chỉ số thông minh của Đại Tráng, mà hắn thật sự quên mất, không ngờ hiện tại lại vác đá nện chân mình, nếu lúc ấy hắn nhớ ra nhất định phải giả bộ lục soát người Đại Tráng một lần.
Giờ mới để lộ dấu vết thế này.
Đại Tráng lại nói tiếp:
"Lúc ấy ngươi còn giả vờ ngủ, ngươi cũng to gan thật, ngươi xem bản tính của ngươi rõ ràng rất cảnh giác, lại còn ngủ được ở khu dã ngoại."
"Ngươi diễn kịch quá giả dối."
Trần Lạc run rẩy khóe miệng, hắn không có khả năng thừa nhận, đời này không thể thừa nhận được, chỉ có thể dựa vào hãm hại và lừa gạt để duy trì hình tượng thôi.
Diễn kịch quá giả đúng không, ngươi thử nhìn xem ta diễn có giả không này.
Trần Lạc lộ ra vẻ mệt mỏi, giọng nói khàn khàn.
"Đại Tráng, ngày hôm đó ta thật sự rất mệt mỏi, ta vừa mới đi từ biển về, lại phải đại chiến tám trăm hiệp với một người phụ nữ."
"Trong lòng ta rõ ràng nghĩ ta phải ngủ say suốt một tuần mới hồi phục lại được."
"Nhưng ta vẫn còn nhớ, ngươi cần ta mang thuốc giải cho, nếu không Đại Tráng ngươi sẽ ngỏm mất."
"Ta đã cố chống đỡ thân thể mệt mỏi để liên hệ cho ngươi, đưa thuốc giải cho ngươi, trong lúc chờ đợi ngươi, ta thật sự không thể kiên trì được ngủ thiếp đi mất."
"Ngươi xem, dưới trạng thái như vậy, ta làm gì còn tinh lực để lục soát người ngươi, ta cũng biết Đại Tráng ngươi là đàn em tốt của đại ca ta, trung thành vô cùng, sẽ không giấu giếm tinh thể với đại ca ta."
"Ta không thể ngờ được, trong lòng Đại Tráng ngươi, ta lại là người như vậy."
Đại Tráng ngơ ngác nhìn Trần Lạc biểu diễn, nhất thời không thể phân được là thật hay là giả.
Giọng nói của Trần Lạc đột nhiên trở nên nghẹn ngào, trong mắt ánh lên nước mắt, lấy ra một viên tinh thể bậc tám xanh biếc rồi ném xuống dưới đất như ném rác rưởi.