"Ta còn tưởng đợi đến giữa trưa sẽ đưa viên tinh thể vừa tìm được này cho ngươi, để giúp ngươi tăng cường thực lực, ai biết buổi sáng đã gặp được ngươi, cho nên ta mới vội vàng liên hệ với ngươi."
"Vốn dĩ lòng ta còn đang tràn đầy vui mừng, người anh em Đại Tráng của ta lại có thể tăng cường thực lực, ai ngờ ngươi lại đổ oan cho đại ca ngươi như thế."
"Ta đau lòng quá, hu hu hu."
Trần Lạc xoa đôi mắt đỏ rực, quay người lại, nhìn có vẻ đang vô cùng thương tâm trước lời nói của Đại Tráng.
Đại Tráng ngẩn người ra, vội tiến lên nắm chặt lấy cánh tay Trần Lạc, sau đó quỳ xuống khóc thút thít nói.
"Đại ca, ta đúng là không phải là người, là ta tránh oan ngươi, ta đã dùng suy đoán dơ bẩn của ta để phỏng đoán nhân cách cao thượng của ngươi, là do Đại Tráng ta sai rồi."
"Xin ngươi đừng khóc, Đại Tráng ta đau lòng hu hu."
Trần Lạc cười thầm, chỉ có vậy thôi hả?
Ta lại lừa gạt được hắn rồi.
Đại Tráng nhặt viên tinh thể xanh biếc lên:
"Đại ca, ngươi cầm viên tinh thể này đi, ta không xứng với nó."
Trần Lạc xoa xoa đôi mắt:
"Không sao cả, anh em chúng ta cởi bỏ được hiểu lầm là tốt rồi, đây là tinh thể mà ta chuyên môn chuẩn bị cho ngươi, ngươi cứ nhận lấy đi, thực lực của ngươi càng cao cường thì càng có thể làm được nhiều việc cho đại ca ta hơn.
Đại Tráng òa khóc:
"Cảm ơn đại ca, đại ca đối xử với ta thật tốt, hu hu."
Trần Lạc vỗ vai Đại Tráng:
"Được rồi, đi thôi, đi lâu quá để người phát hiện thì không tốt."
Chia tay với Đại Tráng, Trần Lạc vội vàng lau mồ hôi trên trán, đời người như phim, toàn dựa kỹ thuật diễn, nếu không chuyện hắn ăn trộm tinh thể đã bị bại lộ mất rồi.
Đại Tráng thì lại nghĩ, chẳng lẽ ta đã thật sự hiểu lầm đại ca, viên tinh thể đó không phải do đại ca lấy?
Đại ca có thể tìm ra lý do hoàn mỹ để che lấp sai lầm cho mình.
Đại ca còn chuyên môn mang một viên tinh thể bậc tám hệ thân thể đến cho ta.
Đại Tráng lắc đầu, nhất thời hắn cũng không thể phân rõ Trần Lạc là người hay là chó.
Thôi, không cần biết có phải Trần Lạc lấy tinh thể của hắn không, có viên tinh thể bậc tám này, Đại Tráng ta cũng cảm thấy thoải mái hơn nhiều.
Trần Lạc trở về căn cứ của Lộ Thiên Trúc, Lộ Thiên Trúc vội vàng ra đón.
Tên Trần Lạc này quá lợi hại, tang thi mà cả cô lẫn Cố Trường Phong liên thủ lại đều không thể đánh thắng được, vừa nghe thấy tên thành Hi Quang đã bỏ chạy.
Quả đúng là thần kỳ.
Lộ Thiên Trúc nhìn về phía Trần Lạc, trong mắt cô toát ra ngôi sao nhỏ, đây là thần tượng của cô.
Hắn thật sự rất mạnh, thành Hi Quang tang thi nghe thấy tên còn phải sợ vỡ mật.
Trong lòng Cố Trường Phong cũng chua sót không thôi, chênh lệch giữa hai bên quá lớn.
Lộ Thiên Trúc kích động nói:
"Trần, Trần đại ca, ta muốn đi theo ngươi, xin hãy nhận ta."
Nếu không nhờ Trần đại ca kịp thời đến nơi, dọa cho đám tang thi kia bỏ chạy, thì Lộ Thiên Trúc ta hôm nay phải bỏ mạng rồi.
Trần đại ca?
Gọi là Trần Lạc thì quá vô lễ, dám gọi thẳng tên húy của người ta như vậy, gọi là Trần thủ lĩnh thì lại xa lạ quá.
Trần Lạc cạn lời, em gái à, Trần Lạc ta chưa nhiều tuổi bằng ngươi đâu.
Ta cũng có fan nữ à?
Chuyện khiến Trần Lạc vui mừng là mục đích hôm nay của hắn là thu phục Lộ Thiên Trúc, không ngờ hắn còn chưa mở miệng, đối phương đã chủ động quỳ gối trước uy phong đại ca của hắn.
Trần Lạc vui mừng nói:
"Ngươi cũng không tồi, nếu ngươi đã thành tâm cầu xin ta, thì ta đây đồng ý cho ngươi theo."
Lộ Thiên Trúc lộ ra vẻ mừng rỡ, cô nghĩ đến chuyện gì đó, lại thẹn thùng nói:
"Thật ra ta đã muốn đến nhờ cậy ngươi từ lâu, nhưng thành Hi Quang chỉ thu nhận thành viên cấp sáu trở lên, đám đồng bọn của ta không có đủ tư cách, nếu như không có ta chiếu cố bọn họ, bọn họ chắc chắn sẽ bị người khác bắt nạt."
"Ta biết yêu cầu của ta có hơi quá mức, nhưng ngươi có thể cho bọn họ một cơ hội hay không?"
Đây là một vấn đề.
Nếu như một người có tiềm lực, có thể thỏa mãn điều kiện, nhưng còn có gia đình, còn phải dìu già dắt trẻ, người nhà của họ không đủ điều kiện sẽ làm cho bọn họ chùn chân.
Trần Lạc nghĩ ngợi, có thể căn cứ theo tiềm lực của bọn họ, cho bọn họ một hai cơ hội để bọn họ trở thành nhân viên hậu cần.
Trần Lạc không nuôi được?
Cũng không phải là phải nuôi bọn họ cả đời, chỉ là vài năm mà thôi, có gì đâu mà không được.
Nhưng đồng bọn của Lộ Thiên Trúc là một đám người đông đúng, Trần Lạc không thể để tất cả bọn họ đi vào căn cứ được.
Trần Lạc nói:
"Hay là thế này, ta còn một tổ chức khác ở bên ngoài, để cho bọn họ tham gia tổ chức này, hết thảy mọi việc phải dựa vào bản thân mình, nhưng cũng có thể đảm bảo bọn họ sẽ không phải chịu người khác bắt nạt."
Tổ chức này là số nhân lực mà Lâm Thiên để lại sau khi chết, nếu khi nào Trần Lạc cần đến thì lợi dụng bọn họ, lúc không cần thì vất sang một bên không thèm để ý đến.
Đây chẳng phải là công cụ bằng người hay sao?
Chậc, ngươi muốn trở thành công cụ người này?