Còn phải xem xem Trần Lạc có vui lòng cho ngươi làm hay không.
Cho dù là công cụ người, thì cũng có rất nhiều người muốn chen chân vào.
Chưa nói đến chuyện khác, cho dù là con chó của thành Hi Quang cũng không có ai dám bắt nạt cả.
Có được kết quả như vậy cũng đủ làm Lộ Thiên Trúc hài lòng.
Cố Trường Phong đứng bên cung kính cúi đầu, không cần biết trong lòng hắn suy nghĩ ra sao, hiện tại hắn đúng là không có năng lực cạnh tranh với Trần Lạc.
Trần Lạc vỗ vai Cố Trường Phong:
"Ngươi là Tiểu Cố đúng không, ta đã nghe nói về ngươi rồi, ta không quan tâm ngươi nghĩ thế nào, nhưng có một số việc không thể làm được, nếu đã làm thì không còn cơ hội để sửa chữa nữa, ngươi phải biết tự lượng sức mình."
Trần Lạc đã biết chuyện Cố Trường Phong phái gián điệp đi, nhưng hắn sẽ không vì chuyện này mà tiêu diệt Cố Trường Phong.
Những căn cứ xung quanh, phàm có chút thực lực thì có ai mà không phái người đi?
Chỉ cần Cố Trường Phong thành thật, Trần Lạc cũng không làm khó hắn.
Cố Trường Phong chảy mồ hôi lạnh ròng ròng, gật đầu, Trần Lạc mang đến cho hắn áp lực quá lớn.
"Cung tiễn Trần thủ lĩnh."
Cố Trường Phong nhìn Trần Lạc dẫn Lộ Thiên Trúc rời đi, không chịu cam lòng.
"Một ngày nào đó ta sẽ vượt qua ngươi, thắng trước không phải là thắng."
…
Từ sáng sớm, sáu con chó con đã bắt đầu xuất phát đi khỏi căn cứ, cùng nhau đi ra ngoài kiếm điểm tích lũy.
Bọn chúng có tên, lần lượt là Trần Đại, Trần Hai cho tới tận Trần Sáu.
Sáu con chó con được đặt theo họ của Trần Lạc, có vấn đề gì không?
Khu vực gần căn cứ đã không còn tang thi, cần phải đi tới nơi xa hơn nữa.
Ban đầu chó con đi nhờ xe của thành viên khác tới thành phố N, sau đó mới tách ra khỏi các thành viên khác.
Đến thời gian tập trung buổi tối, bọn họ sẽ lại lái xe chở chó con về nhà.
Các thành viên khác đều biết đây là con của chó trưởng lão, còn ai dám đắc tội với chúng?
Trên người chúng nó còn có huy hiệu chó, tượng trưng cho chó của thành Hi Quang, như vậy cũng có thể tránh được phiền toái không đáng có.
Chó con đã ddi ra ngoài thì kiểu gì cũng gặp nguy hiểm, nhưng nếu nuôi dưỡng chúng nó như hoa trong nhà ấm thì chúng sẽ không thể trưởng thành được, Pháp Vương và ngân lang đều bắt chúng nó phải chịu sự rèn luyện tàn khốc.
Sau Trần Hai, Trần Đại cũng đã thăng cấp lên bậc sáu.
Không hổ danh là con của Pháp Vương, thiên phú cực kỳ cao.
Những tang thi bình thường không thể tổn thương đến chúng nó được, mà gặp được đàn tang thi thì chúng nó còn chạy nhanh hơn cả người khác.
Đối với chúng nó mà nói, chỉ có Đột Biến Thể và những người thèm ăn thịt chó mới có thể gây nguy hiểm cho chúng nó.
Sáu con chó con đi trên đường, đây đúng là một cạnh tượng độc đáo trong mạt thế này.
Những tang thi bình thường gặp được chúng nó không có con nào có thể thoát được.
Có đôi khi, chúng nó sẽ tác nhau ra để tìm kiếm Đột Biến Thể.
Hôm nay, đối với đám chó con mà nói, chú định là một ngày không bình thường.
Trần Bốn vừa mới đập chết một con tang thi, Trần Đại gâu gâu thúc giục đàn em nhanh lên một chút, nếu không hiệu suất thấp quá, còn không đủ tiền ăn cơm.
Cha ruột quá đáng thương, một tay dọn phân một tay dọn nước tiểu nuôi sống chúng ta.
Phải kiếm nhiều điểm tích lũy một chút.
Đúng lúc này, đám chó con cảm nhận được nhiệt độ xung quanh rõ ràng đang tăng cao lên một chút, hơn nữa độ ấm càng lúc càng tăng lên.
Một con tang thi cả người cháy rực lửa đang bước từng bước một về phía chúng nó.
Trần Hai híp mắt nhìn, Đột Biến Thể?
Tuy là chó, nhưng hiểu biết của chúng nó về mạt thế không hề thua kém các thành viên khác, thậm chí còn vượt xa bọn họ.
Pháp Vương không hề giấu giếm mà truyền đạt lại toàn bộ kinh nghiệm của mình cho chúng nó.
Phải thử xem thực lực của con tang thi này thế nào.
Trần Hai há miệng, một mũi tên băng giá phun ra từ trong miệng nó, bắn thẳng đến chỗ tang thi kia.
Nếu như có thể gây ra vết thương nhẹ, vậy thì có cơ hội giết chết nó.
Anh em đồng lòng đồng sức, có là Đột Biến Thể cũng giết chết cho ngươi xem.
Nhưng mũi tên băng giá này vừa mới lao đến gần tang thi đã bị nhiệt độ hòa tan.
Sáu con chó con thấy thế, không nói một lời, lập tức quay đầu chạy trốn.
Không chọc vào được, mọi người mau chạy thôi.
Trên người Trần Đại toát ra một luồng gió nhẹ nhàng, mang theo anh em chó của mình tăng tốc chạy.
Tang thi hệ lửa tự nói:
"Đây là chó à? Hình như lâu lắm rồi ta không ăn thịt chó."
Con tang thi này có năng lực vô cùng khủng bố, cho dù chó con đã dùng tốc độ nhanh nhất để chạy trốn, nhưng chỉ ba giây sau, Trần Năm đã bị nó bắt lấy.
Trần Năm bị nắm lấy cái đuôi, ngửa người lại muốn cắn tang thi.
Tang thi hệ lửa cười ha ha nói:
"Hay là lột da ăn sống nhỉ."
Những con chó con khác khẩn trương đứng lại, trong mắt lộ ra vẻ nôn nóng, cho dù có phải liều mạng với con tang thi này cũng không thể từ bỏ anh em của mình được.