Đương nhiên, dùng bữa xong sẽ có Mã Ngọc dọn dẹp, theo lời cô nói, đây là công việc của cô.
Ngưng Sương nhìn trái nhìn phải trong phòng.
Tủ lạnh, TV, điện thoại di động, giường, mọi thứ đều mới lạ.
Nói đùa mấy câu, Ngưng Sương liền trở nên thông minh hơn, không biết sẽ hỏi.
Buổi chiều, Trần Lạc vẫn còn lo lắng vấn đề buổi trưa nên đã để Khương Sơ Tuyết thử dùng thời gian gia tốc trên người mình.
Điều khiến Trần Lạc thấy kỳ lạ là, đối với Trần Lạc, một cấp 9 thực sự, chỉ có thể khiến thời gian dừng lại ba giây.
Điều kiện tiên quyết là Trần Lạc không có dùng dị năng thời gian để loại bỏ nó.
Chuyện này là thế nào?
Chẳng lẽ, bất kể ở cấp độ nào, thời gian đình chỉ của Khương Sơ Tuyết đều có thể khống chế thời gian trong vòng ba giây?
Bởi vì bảo đảm là ba giây, đối với cấp 9, cấp Vương, cũng là khống chế ba giây?
Kiếp trước, thời điểm Trần Lạc cấp Vương, đã bị Khương Sơ Tuyết khống chế trong hơn mười giây, nhưng đó là cách sử dụng thông thường của Khương Sơ Tuyết, không phải là cách sử dụng tiêu hao toàn bộ dị năng.
Đáng tiếc, Khương Sơ Tuyết ngoại trừ dùng thời gian đình chỉ, không có lực sát thương nào khác.
Một chọi một, Khương Sơ Tuyết không phải là đối thủ của cấp Vương.
Hiệu quả của việc khống chế thời gian vẫn không thể giết chết hệ xác thịt cấp Vương.
Thời gian một tuần thấm thoát trôi qua.
Tinh thể cấp Vương thu được đã bị tiêu thụ hoàn toàn.
Trần Lạc thở dài:
“E rằng muốn lấy được thêm một tinh thể cấp Vương khác cũng không dễ dàng.”
…
"Phát tài rồi, phát tài rồi."
Cố Trường Phong cầm một viên tinh thể màu vàng đất to bằng hòn đá cuội, bên trên có dính vết máu loang lổ, kích động đến độ nói năng lộn xộn.
Sắc mặt hắn đỏ lên, trên mặt sung huyết, toàn thân không nhịn được mà run rẩy.
Sau khi nắm giữ được bí mật của Đột Biến Thể, Cố Trường Phong đã khát vọng đạt được một viên tinh thể cao cấp thêm một lần nữa.
Hắn đã từng đạt được một viên tinh thể bậc bảy, cho nên mới nhanh chóng thăng cấp lên bậc bảy như vậy, nếu không nhờ viên tinh thể này thì lúc hắn đi tới Thần Đô e rằng mới đến bậc sáu.
Đặc biệt là từ sau khi gặp được con quái vật như Trần Lạc, Cố Trường Phong có nằm mơ cũng muốn đạt được một viên tinh thể cao cấp.
Hắn cho rằng, chênh lệch giữa hắn và Trần Lạc chỉ là một viên tinh thể cao cấp mà thôi.
Một khi hắn lấy được tinh thể cao cấp, thăng cấp lên bậc tám, sẽ không thua kém gì Trần Lạc.
Cố Trường Phong chưa bao giờ nhìn thấy viên tinh thể to như viên tinh thể trước mắt.
Đây là bậc chín, hay là bậc mười?
Cố Trường Phong siết chặt lòng bàn tay lại, nói không chừng viên tinh thể này có thể giúp hắn trực tiếp thăng cấp lên bậc chín.
Đến lúc đó...
Vì đạt được tinh thể của Đột Biến Thể, hắn phải lặn lội đường xa tìm kiếm, tự mình ra tay.
Dựa vào cái gì mà phải đưa cho ngươi?
Ngươi có thể khen thưởng cho ta cái gì?
Ta tự dùng để thăng cấp không tốt hơn sao?
Hai người đi theo bên cạnh Cố Trường Phong cũng lộ ra vẻ vui mừng:
"Chúc mừng đại ca."
Cố Trường Phong ổn định lại tâm tình, nhìn hai tên tâm phúc của mình là Cố Hàng và Đồng Lỗi trầm giọng nói.
"Nhất định phải bảo vệ bí mật này cẩn thận, nếu bị truyền ra ngoài, bị thành Thự Quang biết được, chúng ta sẽ không giữ nó lại được."
Cố Hàng và Đồng Lỗi gật đầu như giã tỏi:
"Đại ca cứ yên tâm đi."
Cố Trường Phong rất tin tưởng hai người này, từ khi mạt thế mới bắt đầu đã đi theo hắn, tuy thiên phú thực lực không phải rất mạnh, nhưng lại trung thành vô cùng.
Cố Trường Phong cười to đi ra khỏi tòa nhà, trên mặt hắn lộ ra vẻ tàn nhẫn, nhỏ giọng nói:
"Trần Lạc, chúng ta cứ chờ xem."
Cố Hàng cúi đầu, hai mắt lập lòe.
Rốt cuộc thì hắn có nên nói cho thành Thự Quang biết tin tức này không?
Lúc trước Triệu Kinh đạt được tinh thể bậc chín, nộp lên cho thành Thự Quang, cho nên hiện giờ mới được hưởng cuộc sống dễ chịu như vậy.
Tại sao ngươi cứ phải đối nghịch với thành Thự Quang chứ?
Đại ca, rõ ràng chúng ta và thành Thự Quang không phải là cùng cấp bậc.
Một tên trưởng lão bình thường của bọn họ đã cùng cấp với ngươi rồi.
Lần trước ngươi không đối phó được tang thi, nhưng đám tang thi đó nghe thấy tên Đột Biến Thể, cũng không biết Trần thủ lĩnh tự mình ra trận đã bị dọa cho chạy mất dép.
Ngươi vẫn chưa hiểu rõ thực lực của mình thế nào à?
Đối mặt với điều kiện mà thành Thự Quang đưa ra, Cố Hàng cảm thấy quá động lòng, trong mạt thế này, điều kiện như vậy chẳng khác gì thiên đường cả.
Nhưng thiên phú của hắn chỉ có thể nói là trung đẳng, cho dù có gia nhập vào thì cùng lắm là trở thành thành viên bình thường, còn không bằng đi theo Cố Trường Phong.
Ở chỗ Cố Trường Phong, công việc mà tiểu đệ bình thường phải làm rất kém cỏi, nhưng hắn là thân vệ của Cố Trường Phong, là đàn em tâm phúc, cho nên cuộc sống vẫn dễ thở hơn, không thua kém gì thành viên bình thường trong thành Thự Quang.
Hơn nữa hắn và Cố Trường Phong cùng họ với nhau, cho nên trời sinh đã có hảo cảm.
Cố Hàng cũng thành thật ở lại bên cạnh Cố Trường Phong.