Nhưng hiện tại...
Cơ hội đã tới rồi.
Chỉ cần nói tin tức này cho thành Thự Quang, trưởng lão thì không dám mơ, nhưng chắc hẳn phải đạt được đãi ngộ của thành viên tinh anh chứ?
Khi đó, hắn chỉ cần ở trong thành Thự Quang yên lặng hưởng phúc, không cần phải đi ra ngoài giết tang thi, nghĩ thôi đã thấy hạnh phúc.
Nhưng Cố Trường Phong đối xử với hắn không tồi, trong lòng Cố Hàng do dự không biết có nên phản bội lại Cố Trường Phong hay không.
Buổi chiều, cuối cùng Cố Hàng cũng hạ quyết tâm.
"Người không vì mình, trời tru đất diệt, Đại ca, xin lỗi."
"Ta không biết ngươi dùng viên tinh thể này có thể chiến thắng thành Thự Quang hay không, nhưng ta biến năng lực của thành Thự Quang vẫn sẽ nghiền áp ngươi như cũ."
"Ngươi đoán xem ta nên chọn thế nào?"
Cố Hàng lén lút đi ra khỏi căn cứ, không lái ô tô, dựa vào hai chân chạy đến thành Thự Quang.
Hai giờ sau, Cố Hàng đã chạy tới Đột Biến Thể.
"Ta có tin tức giá trị kinh người muốn bẩm báo với Trần thủ lĩnh, mong các ngươi thông báo một tiếng."
Thủ vệ thành nhìn nhau một chút, sau đó dẫn Cố Hàng đi vào.
Trừ phi bị điên rồi, nếu không tin tức của ngươi không có giá trị kinh người thì không thể đi ra khỏi thành Thự Quang.
Có thành viên nhìn theo bóng lưng Cố Hàng, cảm thấy kỳ quái nhỏ giọng nói.
"Hôm nay là ngày gì vậy, liên tục có hai người đến báo tin có tin tức kinh người."
Cố Hàng tiến vào, hắn không thể trực tiếp nhìn thấy Trần Lạc, mà phải đi qua cửa của Trần Quang quản gia.
Trần Quang đang đứng nói chuyện phiếm cũng một người đàn ông khác.
"Ngươi có chắc không? Nếu nói láo thì ngươi sẽ chết rất khó coi đấy."
Người đàn ông cung kính nói:
"Chính mắt ta đã nhìn thấy, chuyện xảy ra vào giữa trưa nay."
Có người đến thông báo:
"Trần ca, lại có người tới nói là có tin tức kinh người, yêu cầu ngươi tự mình xử lý."
Trần Quang sờ đầu, lặng lẽ cười một tiếng:
"Chuyện tốt kết bạn đến nhà?"
Hắn nói với người đàn ông đứng bên cạnh:
"Ngươi cứ ở đây chờ một lát, đợi lát nữa ta dẫn ngươi đi gặp thủ lĩnh.
Trần Quang muốn xem xem Cố Hàng đến đây vì mục đích gì.
Người đàn ông kia cung kính đi ra ngoài.
Cố Trường Phong còn tưởng có thể trực tiếp nhìn thấy Trần Lạc, không ngờ người đến tiếp đón hắn là Trần Quang.
Hắn nhận ra Trần Quang, lúc vừa mới tới Thần Đô hắn cũng từng tham gia đại hội, lúc đó Trần Quang là người chủ trì.
Địa vị của Trần Quang trong thành Thự Quang cũng không phải là thấp.
Trần Quang mỉm cười nói:
"Người anh em, ngươi có tin tức gì cứ việc nói cho ta, ta cảm thấy được thì ngươi mới có thể nhìn thấy thủ lĩnh của chúng ta, yên tâm, ta nhất định sẽ đưa ra thù lao khiến ngươi vừa lòng."
Cố Hàng do dự một chút, cuối cùng vẫn nói tin tức ra.
"Ta đi theo Cố Trường Phong, giữa trưa hôm nay, ta và Cố Trường Phong cùng đi ra ngoài thử vận may, để xem có tìm được thi thể của Đột Biến Thể linh tinh hay không, không ngờ thật sự đạt được một viên tinh thể cao cấp."
Sắc mặt Trần Quang hiện lên vẻ cổ quái.
Cố Hàng tiếp tục nói:
"Ta vẫn luôn ngưỡng mộ thành Thự Quang, vừa biết được tin tức này đã vội vàng chạy lại đây báo cho các ngươi."
"Viên tinh thể này thật sự rất to, ta nghĩ có thể trợ giúp cho Trần Lạc một phen."
Trần Quang hỏi:
"Ngoại trừ ngươi và Cố Trường Phong ra thì còn ai biết được tin tức này không."
Cố Hàng có chút không hiểu được, nhưng vẫn trả lời:
"Còn một người tên là Đồng Lỗi, ta và hắn đều là tâm phúc trung thành của Cố Trường Phong, mỗi khi Cố Trường Phong đi ra ngoài toàn mang theo hai người chúng ta."
Nói thật, Trần Quang có chút không biết phải làm sao.
Không phải bởi vì viên tinh thể này, mà là tên Đồng Lỗi đã nhanh chân đến sớm hơn Cố Hàng một bước.
Được lắm, Cố Trường Phong, thuộc hạ của ngươi toàn là đám người bụng dạ khó lường.
Ngoại trừ Đại ca, tất cả đều là gián điệp?
Ui trời ơi.
Giữa trưa nay Cố Trường Phong vừa mới đạt được một viên tinh thể cao cấp, đang ngập tràn lòng tin có thể đối phó với Trần Lạc, buổi chiều hai tên đàn em của hắn đã phản bội báo lại cho thành Thự Quang.
Chuyện này thật đúng là buồn cười.
Vì sao chỉ có hai tên đàn em phản bội thôi?
Bởi vì cũng chỉ có hai tên đàn em biết việc này.
Nếu như có một trăm người biết được, Trần Quang không dám nói toàn bộ, nhưng sợ là chín chục người muốn đi báo cá.
Hiện tại có một vấn đề nan giải, Cố Hàng và Đồng Lỗi đều đi báo cáo, nên tính khen thưởng cho ai đây?
Theo lý mà nói, nhất định phải khen thưởng cho người đã báo cáo trước là Đồng Lỗi, nhưng vậy chẳng phải Cố Hàng sẽ chịu oan ức sao?
Đáng thương quá.
Trần Quang cười mỉa một tiếng:
"Dẫn người vừa rồi đến đây."
Đồng Lỗi bị dẫn vào trong, Cố Hàng tỏ vẻ cung kính cúi đầu, nhưng vẫn hắn vẫn liếc mắt quan sát.
Dẫn người này vào đây làm gì?
Ấy, sao người này nhìn quen thế nhỉ.
Cố Hàng càng nhìn càng thấy không đúng, đột nhiên ngẩng cao đầu, kinh ngạc nói:
"Đồng Lỗi, ngươi đến đây làm gì?"
Đồng Lỗi cũng kinh ngạc không thôi.
"Cố Hàng, sao ngươi lại ở chỗ này?"