Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 508: Chương 508: Không Thấy Cố Hàng

Tô Đại Trụ phất tay lên:

"Vây thành."

Tuy Tô Đại Trụ không phải trưởng lão, cũng không phải phó thủ lĩnh, nhưng người trong căn cứ ai cũng biết Tô Đại Trụ là người đầu tiên đi theo Trần Lạc, Trần Lạc cũng đối xử với hắn như là anh em của mình.

Địa vị của Tô Đại Trụ không thua gì chó thủ lĩnh.

Các thành viên khác lập tức đáp lời, lái xe vây quanh căn cứ của Cố Trường Phong, cứ mấy bước lại có một người đứng canh, không ai có khả năng chạy thoát được.

Cố Trường Phong nghe thấy đàn em thông báo, đen mặt đi ra ngoài.

Đang yên đang lành, tại sao Trần Lạc lại phái người đến đây?

Cố Hàng, Cố Hàng đâu rồi?

Người mà Cố Trường Phong tin tưởng nhất, thuộc hạ đắc lực nhất của Cố Trường Phong vẫn là Cố Hàng, cho nên lúc này hắn mới nghĩ về Cố Hàng đầu tiên.

Nhưng không thấy Cố Hàng đâu.

Sắc mặt Cố Trường Phong trắng bệch ra, sao Cố Hàng lại không có mặt.

Chẳng lẽ là?

Không thể nào, tuyệt đối không có khả năng này, nhất định là hắn có chuyện phải đi ra ngoài, không kịp báo với ta.

Cố Trường Phong không tin Cố Hàng đã phản bội hắn.

Tô Đại Trụ cao giọng hô:

"Cố Trường Phong, giao viên tinh thể mà ngươi đoạt được ra đây, nếu không tự gánh lấy hậu quả."

Quả nhiên là vì tinh thể nên mới tới đây.

Cố Trường Phong nóng nảy nói:

"Có phải là có hiểu lầm gì không? Sao ta dám đoạt tinh thể của thành Thự Quang các ngươi chứ?"

Tô Đại Trụ phất tay, Đồng Lỗi lên trước.

Đồng Lỗi to tiếng khóc:

"Ta vất vả lắm mới đạt được một viên tinh thể cao cấp, lại bị ngươi đoạt đi mất, giờ ngươi còn chống chế à, ta vốn muốn hiến tinh thể cho Trần thủ lĩnh."

Là tên tiểu tử nhà ngươi phản bội ta?

Quả nhiên không phải là Cố Hàng.

Hai mắt Cố Trường Phong đỏ ngầu lên, suýt chút nữa cắn nát răng, rõ ràng Cố Trường Phong ta đối xử với ngươi không tệ.

Ghê tởm hơn nữa là, rõ ràng viên tinh thể này là ta tìm được, sao lại thành đoạt của ngươi rồi?

Trần Lạc muốn mặt mũi, không thể khua chiêng gióng trống cướp đoạt tinh thể của người khác đúng không?

Ngươi có thể đoán được, nhưng không thể nói ra, bởi vì ngươi muốn mặt mũi, muốn liêm sỉ, cho nên mới tìm cái cớ như thế.

Đầu óc Tô Đại Trụ không hiểu được mấy chuyện quanh co lòng vòng như vậy, cho nên hết thảy mọi chuyện là chủ ý của Trần Lạc, không đúng, là của Trần Quang.

Đám đàn em của Cố Trường Phong ồ lên một mạnh, bọn họ tất nhiên quen biết Đồng Lỗi, đó là lãnh đạo cao tầng, không ngờ hắn lại làm phản.

Có điều đây chỉ là chuyện bình thường, nếu là bọn họ thì bọn họ cũng sẽ làm như vậy, trừ phi người nắm giữ tinh thể trong tay là bọn họ, chính bọn họ là người sử dụng.

Nếu người khác biết được tin tức này, nhất định sẽ báo tin cho thành Thự Quang, đổi lấy quyền lợi thành viên suốt đời.

Cố Trường Phong lớn tiếng quát:

"Nói bừa, ta trọng dụng Cố Hàng, cho nên trong lòng ngươi ghen ghét, cố tình tạo lời đồn muốn hại ta."

"Sứ giả của thành Thự Quang, ngươi phải làm rõ, ta thật sự không có tinh thể cao cấp gì cả."

Đồng Lỗi khóc nức nở nói:

"Ngươi đừng có mà chống chế, viên tinh thể đó hệ đất, không phải bậc chín thì cũng là bậc mười, đang nằm ngay trên người ngươi, chỉ cần lục soát một cái là biết."

Trong lòng Cố Trường Phong dâng lên lửa giận ngập trời, cái loại ăn cây táo rào cây sung này.

"Không có là không có."

Cố Trường Phong đảo mắt nhìn qua, số người mà Tô Đại Trụ mang đến cũng tương đương với quân số của hắn, nhưng chất lượng vượt xa hơn nhiều.

Thành viên của tinh thể đa phần là bậc sáu, tên Tô Đại Trụ này hắn chưa từng gặp được, nhưng thực lực nhất định không dưới bậc bảy.

Để các thành viên của mình lấy mạnh hiếp yếu thì được, có điều nếu muốn đánh một trận ác liệt, không phải là hắn không dám, nhưng tại sao phải làm vậy?

Bọn họ chẳng qua chỉ là một đám người còn sống sót muốn ôm đoàn sưởi ấm thôi.

Thấy Cố Trường Phong không chịu thừa nhận, Tô Đại Trụ không muốn cãi cọ với hắn nữa.

"Dãn Cố Hàng đến đây."

Cố Hàng rũ mắt đi lên phía trước.

Cố Hàng cao giọng nói.

"Ta làm chứng, lời Đồng Lỗi nói là sự thật, Cố Trường Phong đạt được một viên tinh thể cao cấp."

Một mảnh người ồ lên.

Căn cứ của Cố Trường Phong như muốn nổ tung.

Ngay cả phụ tá đắc lực nhất của lão đại cũng làm phản.

Lúc trước Cố Trường Phong nói là Đồng Lỗi ghen ghét Cố Hàng, cho nên vu hãm hắn, hiện tại phải nói thế nào.

Cố Trường Phong không thể tin tưởng nổi mà nhìn Cố Hàng.

Ngươi cũng phản bội ta?

Hai tên đàn em mà ta tin tưởng nhất đều làm phản?

Cố Trường Phong chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng, hắn phun ra một búng máu, ngã quỵ trên mặt đất.

Cố Trường Phong hôn mê bất tỉnh.

Một tên đàn em khác đảo mắt nhìn, giơ bàn tay về phía Cố Trường Phong.

Nếu như đại ca có tinh thể thì đa phần sẽ giấu trên người, đây mới là chỗ an toàn nhất, tinh thể cũng không lớn, cho nên dễ dàng mang theo.

Mọi người đang hỗn loạn, vị đại ca này của ta quá kém cỏi, ta cầm tinh thể đến nhờ cậy thành Hừng Đông thôi.

"Bộp" một tiếng, người này bị một tên đồng bọn khác đẩy sang một bên, tên đồng bọn kia đang định lục soát người Cố Trường Phong.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!