Đám đàn em của Cố Trường Phong đang định đánh lộn với nhau, muốn cướp tinh thể trên người Cố Trường Phong.
Cố Trường Phong vừa mới ngất xỉu, đang mơ mơ màng màng tỉnh lại, nhìn thấy cảnh này cười thảm không thôi.
Chính hắn lợi dụng bọn họ để xây dựng thế lực, bọn họ cũng đang lợi dụng hắn đã tìm kiếm một cuộc sống tốt hơn.
Hắn đúng là một tên hề.
Cố Trường Phong nhớ đến một câu, trung thành rẻ mạt, chẳng qua là vì chưa đủ giá trị để phản bội.
Cố Trường Phong lạnh lùng đứng lên, lau vết máu ở khóe miệng đi.
"Ta vẫn còn sống đấy."
Đám đàn em bên cạnh thấy vậy, lập tức dừng tay lại, im bặt như ve sầu mùa đông.
Nếu Cố Trường Phong không muốn đối đầu với Trần Lạc, thì việc xử lý bọn họ cũng rất dễ dàng.
Cố Trường Phong nói một câu khiến người khác nghẹn họng.
"Ta muốn gia nhập thành Hừng Đông."
Nếu không đánh lại thì gia nhập cũng được.
Trong lòng Cố Trường Phong đã tàn như tro, hiện giờ hắn nhìn ai cũng thấy giống gián điệp.
Tính tình của hắn luôn không thích để lại hậu hoạn, hắn từng hỏi thăm tác phong của Trần Lạc, cũng là người không để lại hậu hoạn như hắn.
Cho dù hắn có giao tinh thể ra thì e rằng cũng sẽ bị giết chết.
Tô Đại Trụ sợ ngây ra, không ngờ Cố Trường Phong sẽ nói ra những lời này.
Hắn đã nghĩ tới khả năng Cố Trường Phong không chịu giao tinh thể, vậy thì cứ việc đánh chết đối phương, nếu đối phương chạy trốn thì dùng chiêu biển người để vây lại.
Còn khả năng đối phương muốn gia nhập?
Tình huống như này nên xử lý thế nào?
Thôi, cứ mang về cho đại ca quyết định.
Hải Cơ và Ngưng Sương đang chuẩn bị tiến hành một cuộc chiến, mục đích là làm quen với lực lượng của mình.
Lúc này Ngưng Sương đang mặc một cái váy sườn xám màu xanh lam, dáng người xinh đẹp triển lộ hoàn toàn.
Cái váy này là do Mễ Lạp tìm cho cô.
Ngưng Sương tạm biệt thời kỳ quấn tảo làm váy, cô cực kỳ thích chiếc váy mới của mình.
Ngưng Sương nhỏ giọng nói:
"Không được làm hỏng cái váy mới này của ta, muốn đánh thì cứ vả mặt, nếu không ta sẽ không để yên cho ngươi đâu."
Mặt bị thương còn có thể khôi phục lại, váy bị hỏng rồi không còn cách nào sửa lại được.
Các thành viên quan trọng như Mễ Lạp Mễ Linh Thư Vân Hạ Hạo Nhiên Cẩm Nguyên Giang đều đứng một bên để quan sát, bọn họ phải mở mang tri thức, tìm hiểu một chút về năng lực của cấp vương.
Nói không chừng, sau lần này bọn họ sẽ có được thu hoạch gì đó.
Ngoài ra, Vưu cùng ở một bên.
Sau khi phân chia căn cứ, Trần Lạc chuẩn bị phái hắn đến chỗ Từ Thanh, nơi đó là vị trí trung tâm giữa các căn cứ, như vậy có thể nối liền thông tin giữa ba căn cứ, nếu có việc gì cũng có thể liên hệ cho Trần Lạc.
Năng lực của Triệu Tử Ý không thể nối liền được khoảng cách xa như vậy, cho nên nhiệm vụ chủ yếu của Triệu Tử Ý vẫn là liên hệ với Đại Tráng.
Hiện tại, hắn cần phải dạy dỗ Vưu một trận.
Vưu lấm la lấm lét nhìn, sau khi rời khỏi căn cứ này, không còn Trần Lạc trông chừng, có lẽ ta sẽ có cơ hội để chạy thoát.
Rốt cuộc thì ta có nên chạy trốn hay không, Vưu do dự nghĩ.
Tuy ở đây hắn chỉ là thành viên bình thường, nhưng cũng không hề thua kém lúc hắn còn đang sống một mình.
Ngoại trừ việc bị trói buộc, không còn tự do như trước, hình như không có chuyện gì không tốt cả.
Bản thân Vưu vốn là người thích ở yên trong nhà, có đi ra ngoài hay không thì cũng giống nhau cả.
Tô Đại Trụ đi tới nói:
"Đại ca, tên Cố Trường Phong kia nói muốn gia nhập căn cứ của chúng ta, ta thấy tên này bị thuộc hạ đả kích đến phát điên rồi, nói không chừng muốn âm thầm phá đám chúng ta."
Trần Lạc ngẩn ra, Cố Trường Phong muốn gia nhập căn cứ?
Chẳng lẽ tên đáng thương này bị đả kích tới nỗi điên lên, đang chuẩn bị trả thù?
Trần Lạc nghĩ ngợi:
"Dẫn hắn đến đây đi."
Cố Trường Phong cúi đầu, vốn định học tập điệu cười nịnh nọt lấy lòng để tỏ vẻ yếu thế, nhưng cuối cùng hắn lại lộ ra một nụ cười khó coi hơn cả khóc.
Trần Lạc nhàn nhạt nói:
"Ngươi cứ ở chỗ này chờ xem trước đã."
Địa điểm hẹn đánh nhau của Hải Cơ và Ngưng Sương là một khu đất trống rất lớn ở bên ngoài căn cứ, xung quanh đã được dọn dẹp sạch sẽ, vây lại thành một khu vực cấm vào.
Cố Trường Phong ngẩng đầu lên, khiếp sợ nhìn hai người phụ nữ đang bay trên không trung.
Bay?
"Hàn băng dao động."
Một tảng băng rộng vài trăm thước, cao gần hai mươi mét, chiều rộng không thể đo đếm được bắn thẳng về phía Hải Cơ.
Đây chỉ là chuyện xảy ra trong nháy mắt, Cố Trường Phong cảm thấy bản thân mình còn chưa kịp chớp mắt, tảng băng này đã từ mấy trăm mét đằng trước lao tới trước mặt Hải Cơ.
Cố Trường Phong sợ hãi không thôi, đây là loại lực lượng gì vậy?
Dị năng giả hệ băng?
Trong giai đoạn hiện tại dị năng giả hệ băng cũng chỉ bắn ra được mũi tên băng nho nhỏ mà thôi.
Hắn cũng từng nhìn thấy người khác sử dụng năng lực hàn băng dao động, nhưng cùng lắm chỉ trong phạm vi mười mét.