Đây là người sao?
Đừng nói là Cố Trường Phong, ngay cả đám người Mễ Linh Thư Vân cũng trợn to đôi mắt, không thể tin tưởng nổi.
Thư Vân cũng là dị năng giả hệ băng, cô lẩm bẩm nói:
"Cái này, cái này..."
Cho dù đứng cách hơn mấy trăm mét, nhưng bọn họ vẫn có thể cảm nhận được lực lượng khủng bố và nhiệt độ đang giảm xuống.
Một bàn tay hắc ám cực lớn che trước mặt Hải Cơ, dường như có thể kéo dài vô hạn mà chộp về phía Ngưng Sương.
Hai người đánh tới đánh lui.
Mắt hắc ám khổng lồ sừng sững ở trên trời cao, giống như là có năng lượng vô hạn, tuyến xạ tử vong không ngừng bắn ra khiến cho người khác sợ hãi không thôi.
Hạ Hạo Nhiên chất phác cũng há hốc miệng, chỉ cần một luồng tuyến xạ thôi là có thể quét chết hắn.
Vưu cũng suýt chút nữa ngã quỵ xuống mặt đất, trong mắt hiện lên vẻ hoảng sợ, lại nhìn chằm chằm vào cảnh tượng trước mặt, không nỡ rời mắt đi.
Cuộc chiến đấu này mang lại cho bọn họ chấn động quá lớn.
Trần Lạc cười nhạt, những người có mặt ở đây chưa chắc đã có thiên phú thua kém Hải Cơ Ngưng Sương, thậm chí còn có người sau này còn mạnh hơn hai người kia rất nhiều.
Hải Cơ Ngưng Sương chẳng qua đã sử dụng vật chất thần bí nên mới có thể trở nên lợi hại như vậy.
Nếu từ khi mạt thế bắt đầu, đám người Mễ Linh Thư Vân cũng được cung cấp tinh thể cấp vương liên tục, chỉ sợ cũng đã thăng cấp lên cấp vương từ lâu rồi.
Trận chiến kết thúc, cả Hải Cơ và Ngưng Sương chỉ bàn luận thực lực một chút rồi ngừng.
Ngưng Sương vội vàng trở lại bên cạnh Mễ Lạp, cô và Mễ Lạp cực kỳ hợp nhau.
Mễ Lạp móc khăn tay ra lau mồ hôi trán cho Ngưng Sương.
Ngưng Sương mỉm cười nói: "Cảm ơn chị."
Ngưng Sương vốn muốn nhận Trần Lạc làm em trai, lại cảm thấy cô đơn, nhưng từ sau khi gặp được Mễ Lạp, cô ngoảnh đầu đã vất Trần Lạc ra phía sau.
Mễ Lạp lớn hơn cô nửa tuổi, trong khoảng thời gian này, Ngưng Sương vẫn luôn gọi Mễ Lạp là chị gái.
Trần Lạc: Chị gái cấp vương của ta.
Mễ Lạp: Em gái cấp vương của ta.
Hải Cơ chạy tới, lạnh lùng nói chuyện với Cố Trường Phong:
"Đi sang một bên, vướng chỗ."
Cố Trường Phong sợ tới mức mềm nhũn chân, chỉ sợ chậm một chút là Hải Cơ bắn một tia tuyến xạ tử vong vào người hắn.
Sau đó hắn nhìn thấy Hải Cơ đổi sang bộ mặt tươi cười:
"Em trai đứng mỏi chân rồi à."
Mọi người rời khỏi chỗ này, nhưng trận chiến chấn động vừa rồi vẫn đang quanh quẩn trong đầu.
Trần Lạc cố ý gọi Cố Trường Phong lại.
"Dị năng giả phân chia từ bậc một đến bậc mười, phía trên bậc mười ta gọi là cấp vương, vừa rồi ngươi cũng nhìn thấy hai người cấp vương chiến đấu."
"Càng về sau thì càng khó gia tăng thực lực, mà chênh lệch giữa các cấp bậc càng lớn."
Lời ngầm là Cố Trường Phong ngươi dựa vào cái gì mà đòi đấu với ta?
Chênh lệch giữa chúng ta chỉ dựa vào một hai viên tinh thể cao cấp là có thể san bằng sao?
Cố Trường Phong chua sót nói:
"Tại sao trong giai đoạn này lại có người có thể trở nên mạnh đến vậy?"
Nếu chỉ lợi hại thôi thì không nói, cả hai người kia còn là mỹ nữ tuyệt sắc.
Trần Lạc không trả lời, trái lại nhàn nhạt nói:
"Thiên phú của ngươi không tồi, ta cũng có chút không nỡ giết ngươi, nhưng cũng chỉ có một chút không nỡ mà thôi."
"Ta nguyện ý cho ngươi một cơ hội, nên có thái độ thế nào chính ngươi tự cân nhắc đi, ngươi không ngu ngốc, chắc chắn trong lòng phải hiểu rõ."
Cố Trường Phong thật sự không nhấc nổi tâm tư phản khác, tên Trần Lạc có hai chiến lực cấp vương, chính bản thân đối phương sẽ cường đại đến mức nào?
Trần Lạc cho Cố Trường Phong một ngày để suy nghĩ, sau đó hắn sẽ dẫn Mễ Phạn đến cảm ứng một chút, cho dù kỹ thuật diễn của ngươi có trâu bò đến cỡ nào thì cũng vô ích thôi.
Nếu không dùng được thì cứ việc tiêu diệt luôn.
…
Ngày hôm sau, đám người mễ linh cẩm nguyên giang từ thanh dẫn theo các thành viên được phân chia đi tới các khu vực khác, địa điểm được phân công cho cẩm nguyên giang ở xa nhất, phải đi khoảng nửa tháng mới tới nơi.
Còn Trần Lạc thì chuyên tâm hấp thu tinh thể.
Trong tay hắn đang có một viên tinh thể bậc chín và hai viên tinh thể bậc mười, như vậy chắc là đủ rồi.
Mười một ngày sau, đầu Trần Lạc đau như búa bổ.
Có điều Trần Lạc đau cũng vui sướng.
Ta đã thăng cấp lên bậc mười thôi, thân thể đã đạt tới vương cấp, cho dù có người vương cấp phóng đại chiêu với ta cũng không thể đánh chết ta ngay lập tức được.
Ai đến cũng không thể giết chết ta được.
Lượng tinh thể còn chưa đạt tới vương cấp, phải nói là còn lâu mới đạt tới được, nhưng chất lại chạm tới vương cấp rồi.
Khoảng cách dịch chuyển của hành tẩu hư không đã tăng lên đến hai nghìn dặm.
Nếu ta muốn chạy trốn thì làm gì có ai bắt ta lại được?
"Thứ nguyên chi nhận có dùng được không? Không nhất thiết phải là bản hoàn chỉnh, nhưng bản thứ phẩm chắc là vẫn dùng được chứ?"
Trần Lạc lại đi tìm Mễ Phạn.