"Mễ Phạn, nếu như ta sử dụng đồng thời dị năng không gian và thời gian thì sẽ thế nào?"
Trần Lạc đã từng dùng thứ nguyên chi nhận rồi, cho nên không có gì phải tò mò cả, còn về dị năng thời không, Trần Lạc thật sự tò mò không thôi.
Mễ Phạn nghĩ ngợi:
"Sẽ trở thành người thực vật."
Không chết, nhưng sẽ trở thành người thực vật.
Trần Lạc ngượng ngùng cười, thế thôi, sao lại phải tiêu hao lớn như vậy.
Đến bậc mười, Trần Lạc đã đồng ý với Ngưng Sương sẽ đối phó Hải Thần với cô.
Nhưng hiện tại chưa thể đi được, phải chờ Mễ Phạn đưa ra tiên đoán trước đã.
Sẽ không mất nhiều thời gian, chỉ tốn ba ngày thôi.
Trần Lạc một mình lẻ loi đi tới trước một ngọn núi, hắn muốn thí nghiệm xem uy lực của thứ nguyên chi nhận lớn đến cỡ nào.
Năng lực này kiếp trước Trần Lạc vượt qua vương cấp rồi mới nắm giữ được, uy lực kinh người, có thể nháy mắt hạ gục vương cấp, cho dù là trên vương cấp cũng phải chịu trọng thương.
Cho dù uy lực của nó chưa đạt tới một nửa cũng có thể hạ gục vương cấp trong nháy mắt.
Nhưng mà, lực lượng dị năng của Trần Lạc không đủ nhiều để thi triển ra bản hoàn chỉnh, chỉ có thể sử dụng bản thứ phẩm, đến khi hắn trở thành vương cấp chân chính mới có thể phát ra toàn bộ uy lực được.
Hiện tại, uy lực của thứ nguyên chi nhận chỉ bằng một phần tư so với bản hoàn chỉnh, có điều như vậy cũng đủ để khiến vương cấp bị thương nặng.
Không gian trên đỉnh đầu Trần Lạc lặng yên không một tiếng động tách ra như bị ai xé nát.
Đây là do Trần Lạc đã cải tiến lại, mới có thể lén lút sử dụng được.
Khuyết điểm duy nhất là Trần Lạc không thể sử dụng trong chớp mắt, cần tốn năm sáu giây để triển khai.
Lúc ban đầu thứ nguyên chi nhận còn phát ra ánh vàng rực rỡ, nếu để nguyên như vậy thì còn gì là đánh lén nữa?
Hiện tại hắn đã cải tiến thành trong suốt không có màu sắc.
tinh thể được tạo thành hoàn toàn từ năng lượng không gian, chiều dài chỉ hơn năm mươi mét, cắt qua không gian, tốc độ vượt xa tốc độ âm thanh, bắn thẳng về phía ngọn núi trước mặt.
Ngọn núi trước mặt bị cắt ra ngọt như là cắt đậu phụ.
thứ nguyên chi nhận đồng thời còn mang theo trận gió không gian mãnh liệt, trận gió này cũng vô cùng sắc bén.
Tuy chiều dài của thứ nguyên chi nhận không quá dài, nhưng vẫn có thể cắt đôi ngọn núi thành hai nửa.
Tiếng vang ầm ầm không dứt.
Bắt đầu từ đỉnh núi cho tới tận chân núi đều bị cắt đứt ra, uy lực của thứ nguyên chi nhận hơi giảm xuống, nhưng vẫn tiếp tục cắt xuống sâu trong lòng đất.
Nếu là tinh thể bản hoàn chỉnh, nhất định có thể cắt ngang tới tận mạch đá ngầm trong đất.
Tốc độ của thứ nguyên chi nhận cực nhanh, không chỉ thế, Trần Lạc còn có thể khống chế rồi điều chỉnh phương hướng của nó.
Tuyệt đối không có ai có thể trốn thoát được.
Có điều uy lực của thứ nguyên chi nhận rất lớn, nhưng mức tiêu hao cũng nhiều không kém.
Trần Lạc ngã ngửa ra đất, thở hồng hộc, trên trán phủ kín mồ hôi, ánh mắt thất thần.
"Suýt chút nữa đã làm nát cả tinh thể, toàn bộ lực lượng dị năng cạn kiệt, có muốn dùng một chiêu hành tẩu hư không cũng không được."
"Hiện tại mà có một người vương cấp xuất hiện, ta cũng không còn sức lực để đánh trả, đối phương có thể giết chết ta."
"Không được, không thể dùng kỹ năng này được, dùng xong là không còn gì để bảo mệnh nữa, nếu không đến tuyệt cảnh thì tuyệt đối không thể dùng."
"Đánh rắm, sao ta có thể rơi vào tuyệt cảnh được, nếu thấy khó chơi quá thì trực tiếp trốn đi là được, không cần phải cứng đầu đánh chính diện làm gì."
Trần Lạc cả người ẻo lả vô lực trở lại căn cứ.
Nên chuẩn bị để đi đánh Hải Thần thôi.
Ba ngày sau, Trần Lạc chuyên môn gọi Vưu trở về, lần này hắn thật sự cần Vưu trợ giúp.
Sắc mặt Ngưng Sương đầy vẻ phấn chấn nói:
"Thật á? Hiện tại đi đối phó Ngụy Thần luôn à?"
Trần Lạc gật đầu nói:
"Ta đã đồng ý với ngươi rồi mà, từ trước đến nay ta đã hứa cái gì là sẽ làm, tuyệt đối không nuốt lời."
Ngưng Sương siết chặt bàn tay lại:
"Đã đến lúc phải tính sổ rồi."
Mễ Lạp không hỏi Trần Lạc xem việc này có nguy hiểm hay không, buồn cười, nếu có nguy hiểm Trần Lạc chắc chắn không đâm đầu vào làm.
Trần Lạc không vội vàng đi hỏi thăm Mễ Phạn xem chuyến đi lần này có nguy hiểm hay không, hiện tại chưa được, có hỏi cũng không thể biết được câu trả lời, ngoài ra thời gian đi từ đây đến mục đích phải tiêu tốn hơn một ngày.
Chỉ đi đường thôi thì có gì mà nguy hiểm?
Trần Lạc dẫn theo Mễ Phạn, Pháp Vương, Mễ Lạp, Vưu, Khương Sơ Tuyết, rùa biển vương, Hải Cơ, Ngưng Sương đi tới bãi biển.
Chiêu ngưng đọng thời gian của Khương Sơ Tuyết có thể cố định vương cấp suốt ba giây, nói không chừng sẽ có hiệu quả lớn.
Pháp Vương thì thôi, thực tế nó chỉ là bậc tám, tuy lôi điện có thể khắc chế được hệ kim loại, nhưng cấp bậc của nó quá kém cỏi.
Hắn phải đưa Mễ Phạn đến bờ biển với mình, cho nên Pháp Vương đi theo để bảo vệ Mễ Phạn và Mễ Lạp.
Chỉ tốn nửa ngày đoàn người đã đi tới bãi biển.