Hải Cơ tạm thời giao viên ngọc trai của mình cho Khương Sơ Tuyết, cho nên rùa biển vương đi theo để bảo vệ Khương Sơ Tuyết.
Trước tiên Khương Sơ Tuyết không được lộ diện, nếu như thật sự yêu cầu, Trần Lạc sẽ thông qua liên hệ tâm linh để gọi Khương Sơ Tuyết lại hỗ trợ.
Đối mặt với biển rộng, trên mặt Ngưng Sương hiện lên vẻ mê mang:
"Không biết vị trí của Ngụy Thần ở đâu, ta chỉ gặp hắn đúng một lần, lần đó còn là ngẫu nhiên gặp được."
Trần Lạc cười nói:
"Ta biết vị trí đại khái của hắn."
Mẹ của Lục Thủy đã từng nói, muốn dẫn Trần Lạc và Ngưng Sương đi tới cung điện của Hải Thần.
Đời trước Trần Lạc từng nhìn thấy một tòa cung điện rách nát trên biển, nguyên liệu để xây dựng nên tòa cung điện đó rất quý giá.
Những nguyên liệu này không có khả năng là do con người tìm ra được, những người sống trên các hòn đảo nhỏ ở ngoài biển cũng không có khả năng xây dựng nên một tòa cung điện như thế.
Cho nên, tòa cung điện đó có thể là cung điện Hải Thần.
Cứ đến gần đất nước chuột túi ở phương đông để tìm tòa cung điện kia, là kiểu gì cũng có thể tìm được Hải Thần.
Trần Lạc xách cổ áo Vưu lên, Vưu kinh hãi nói:
"Ngươi muốn làm gì?"
Trần Lạc liếc mắt nhìn hắn một cái:
"Ngươi thành thật làm việc đi, sau khi chuyện này thành công tốt đẹp, ta có thể giảm cho ngươi hai năm rưỡi thời gian thi hành án."
Hai năm rưỡi?
Vưu gật đầu như con gà mổ thóc.
Đoàn người Trần Lạc ngồi trên lưng rùa biển vương, cùng nhau đi vào trong biển, còn Trần Lạc Mễ Lạp và Pháp Vương ở lại trên bờ để chờ đợi.
Trước mắt, khoảng cách tối đa mà Vưu liên hệ được là hơn ba nghìn dặm.
Qua một ngày, Vưu bị ném lên trên một hòn đảo nhỏ.
Trần Lạc nói:
"Ngươi phải cẩn thận đấy, biết chưa, đợi khi nào xong việc ta sẽ dẫn ngươi trở về, đừng nghĩ đến chuyện chạy trốn, trong biển có con cua lớn, chuyên kẹp thằng em của đàn ông."
Vưu bĩu môi, ta sợ chắc?
Đám người Trần Lạc lại tiếp tục lên đường.
Sau khi cách xa chỗ Vưu đang ở khoảng ba nghìn dặm, Trần Lạc liên hệ tâm linh với Vưu, hỏi:
"Ngươi hỏi Mễ Lạp xem tình hình thế nào rồi?"
Năng lực của Mễ Phạn để càng ít người biết càng tốt, Vưu hỏi Mễ Lạp, sau đó Mễ Lạp hỏi Mễ Phạn, như thế cũng giống nhau cả.
Vưu truyền tin đến:
"Cô ấy nói, người không có việc gì,"
Trần Lạc ngẩn ra, người không có việc gì?
Vậy chuyện này có thành công không?
Vưu nói:
"Cô ấy nói cô ấy không biết."
Cũng không thể làm khó xử Mễ Phạn được, hiện tại nó chỉ có thể nói người không có nguy hiểm, còn việc thành công hay không thì không thể cảm nhận rõ được.
Trần Lạc nghĩ ngợi, người không có việc gì là được rồi.
Tốn nửa ngày, Trần Lạc mới đến cung điện của Hải Thần, từ trên không trung nhìn xuống, nơi này chẳng giống cung điện gì cả.
Trần Lạc cười nhạo một tiếng, đúng là xấu thật đấy.
Theo như suy nghĩ của Trần Lạc, hắn tận lực đối phó với thuộc hạ của Hải Thần, để Ngưng Sương và Hải Cơ liên thủ đối phó với Hải Thần, như vậy mà còn không đánh lại một con cá mập vương cấp?
Ngưng Sương oán giận nói:
"Ta nhìn thấy được, Ngụy Thần đang ở trên bờ cát."
Không sao cả, vận may của Trần Lạc rất tốt, Bạch Hạo đang nằm trên bờ cát phơi nắng.
Nếu Bạch Hạo không có ở đây thì đúng là khó mà đối phó được.
Lúc này Bạch Hạo cũng nhìn thấy đám người Trần Lạc.
Trần Lạc lạnh lùng nói:
"Cá không liên quan lập tức biến đi, nếu không đừng trách tại sao mất mạng."
…
Những con cá nhỏ linh tinh khác nhanh chóng né hết qua một bên. Trần Lạc cao giọng nói:
“Ba người cấp vương tới tính sổ với Bạch Hạo đây, nếu không muốn chết thì biết điều né hết ra cho ta, ai dám động thủ ta lột da kẻ đó.”
Ba người cấp vương có vấn đề gì không? Không có vấn đề gì hết nha. Lúc này, số lượng đám tôm cá nhỏ nhỏ đang ở xung quanh điện hải thần cũng không nhiều lắm, chắc khoảng 8 9 con mà thôi. Có cả cá ngựa, lợn biển, mực nang, bạch tuộc, cua biển, còn có cả rùa nữa. Bọn chúng ngơ ngác nhìn ba bóng người trên không trung, tất cả đều biết bay, lại còn là hình người, chẳng nhẽ đó thật sự là ba người cấp vương hay sao? Sợ rằng đám sinh vật biển này không biết cái gì gọi là cấp vương, Trần Lạc lại bổ xung thêm một câu:
"Chính là có ba người trâu bò ngang bằng Bạch Hạo tới để cùng nhau đánh một mình Bạch Hạo, ngươi hiểu ta nói gì không hả?”
Hắn đem Bạch Hạo chuyển thành đơn vị để đo lường. Nếu như là những người bình thường khác đến đây gây chuyện, có khi đám sinh vật biển này còn thể hiện lòng trung thành, nhưng mà đây lại là ba người mạnh ngang Bạch Hạo lận. Mẹ ơi, có cộng tất cả đám đàn em bọn chúng lại có khi cũng không đủ cho một tên Bạch Hạo đánh nốt ấy. Đám lâu la nghe vậy thì phản ứng đầu tiên của chúng là sợ hãi rụt rè, ánh mắt có chút né tránh. Bất kể là bọn chúng có thông minh hay không đi chăng nữa thì cơ bản tất cả mọi loại sinh vật trên đời này đều là thích bắt nạt kẻ yếu và sợ hãi trước kẻ mạnh, điều này chắc chắn bọn chúng vẫn hiểu. Đây chính là bản năng sinh tồn.