Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 513: Chương 513: Yếu Đuối

Số lượng sinh vật biển ở đây không nhiều lắm, nhưng điều này cũng không có nghĩa là Bạch Hạo chỉ có chút đàn em như vậy. Chẳng nhẽ đám đàn em của hắn cả ngày không cần ăn cơm mà cứ quanh quẩn bên hắn suốt thôi hay sao? Hải Cơ tán thưởng nói:

“Em trai của ta đúng là giỏi thật đấy, chỉ cần dùng một câu mà đã có thể khiến cho bọn chúng không dám động đậy gì rồi.”

Lăng Sương thì cứ nhìn chằm chằm vào Bạch Hạo:

“Tại sao trên cơ thể của Bạch Hạo lại có một bộ giáp?”

Bạch Hạo đang tắm mình dưới ánh nắng, thế nên tầm nhìn có chút bị phản quang, lúc đầu Trần Lạc không hề nhìn rõ bộ giáp trên người của Bạch Hạo. Trần Lạc cẩn thận nhìn, đồng tử của hắn bỗng co lại. Bộ giáp màu tím nhạt trên người của Bạch Hạo là? Ở giữa bộ giáp có một viên đá quý màu đỏ, Trần Lạc cảm thấy viên đá này nhìn hơi quen mắt. Mẹ nó chứ, tại sao Bạch Hạo lại có được viên đá đó? Tại sao nó lại ở trên người của hắn ta?

Đời trước, Trần Lạc từng gặp một con quái vật có mặc bộ giáp này trên người. Mẹ nó chứ, đến cả kiểu dáng của bộ giáp cũng giống nhau luôn, chẳng nhẽ con quái vật đó đã giết chết Bạch Hạo, sau đó cướp được bộ giáp này từ trên người hắn ta ư? Bạch Hạo là hệ kim loại, có lẽ hắn ta cũng có năng lực tạo ra giáp ư? Không thể nào, bộ giáp này cực kì thần kì đó. Bạch Hạo híp mắt lại đứng lên, hắn ta cười lạnh nói:

"Đây không phải là tiểu mỹ nhân ngư hay sao? Ngươi gọi người tới đây cùng nhau chịu chết à?”

Trong lòng Bạch Hạo cũng cảm thấy có điều dị thường, tận ba người lận ư? Trong nhận thức của hắn ta thì chỉ có khi nào đạt tới cấp vương mới có thể hóa hình. Bạch Hạo nhẹ nhàng dùng mũi ngửi ngửi một chút, một tên là một con trai biển, còn một tên còn lại thì có mùi giống như con người. Loài người ư? Thực lực quá ư là yếu đuối nhỏ bé, loài vật này lấy đâu ra cái gan để đến gây sự với ta vậy? Đây không thể là người được. Vẻ ngoài của Ngưng Sương đẹp như vậy, chẳng nhẽ đây là mỹ nhân ngư giới tính nam? Trong lòng Trần Lạc trầm xuống:

“Một khi bộ giáp này gặp phải công kích thì nó sẽ tự động phóng ra tấm chắn năng lượng, năng lượng sẽ bị tiêu hao sạch ở đó luôn, vậy nên sẽ không thể tạo ra bất kì tổn thương nào đối với Bạch Hạo cả.”

Hải Cơ cười lạnh nói:

“Vậy thì chúng ta cứ đánh nát nó là xong.”

Trần Lạc cười khổ lắc đầu, nếu như bộ giáp này có thể bị đánh nát dễ dàng như vậy thì chẳng phải bộ giáp này trở thành phế vật hay sao? Hắn muốn thử dùng trục xuất hư không để thử xem liệu có thể cướp được bộ giáp này về tay hay không. Thực ra Trần Lạc cũng không ôm nhiều hy vọng thành công lắm, lần trước hắn trộm tảo biển của Ngưng Sương là do hắn sử dụng cắt đứt hư không, hắn cắt đứt luôn tảo biển của Ngưng Sương. Sau khi cắt đứt thì hắn mới cướp về. Mà bộ giáp này được liền với Bạch Hạo, nếu như cố cưỡng ép lấy đi thì sẽ tóm luôn cả Bạch Hạo và bộ giáp cùng nhau qua đây mất.

Cũng có khả năng là trục xuất hư không thật sự có thể lấy được bộ giáp của Bạch Hạo trong chớp mắt, nhưng mà Trần Lạc vẫn chưa lí giải được trục xuất hư không đến được cái mức đó. Trên bộ giáp màu tím có ánh sáng đang chuyển động, nó giống như đang hóa giải trục xuất hư không của Trần Lạc vậy. Trục xuất hư không của Trần Lạc không mang lại hiệu quả gì cả. Bây giờ lại bỗng nhiên xuất hiện một biến số ngoài dự liệu của hắn.

Bạch Hạo là hệ kim loại, khả năng phòng ngự của hắn rất mạnh, bây giờ lại còn cộng thêm một bộ giáp nữa. Bạch Hạo cười lạnh một tiếng, muốn khiêu kích chia rẽ đám đàn em của hắn ư. Đúng lúc, bây giờ hắn sẽ dùng sức mạnh chiến đấu vô hạn để làm cho đám đàn em phải kinh ngạc thêm lần nữa, để chúng có thể an tâm an phận ở đây. Bạch Hạo cười lạnh nói:

“Chỉ cần một mình ta thôi đã đủ để đối phó lại với ba người các ngươi rồi. Đừng nói đến chuyện bây giờ ta còn có thêm bộ giáp, kể cả ta không có đi chăng nữa thì cũng đủ sức để hành ba người các ngươi ra bã. Các ngươi cứ đứng đó nhìn thôi là đủ rôi.”

Bạch Hạo nói dứt lời thì liền biến thành một viên đạn pháo, nhảy từ trên mặt đất lên bay về hướng thẳng phía ba người Trần Lạc. Trần Lạc tạm thời không hề động thủ.

“Mềm yếu vô lực.”

Hải Cơ ra tay rồi. Bản thân Hải Cơ không chỉ có sở trường là công kích, mà cô còn biết một chút chú thuật. Một đám sương mù tối tăm mù mịt ngưng tụ lại, dùng tốc độ mà mắt thường khó có thể thấy được phi thẳng về hướng của Bạch Hạo. Viên đá quý màu đỏ ở giữa bộ giáp của Bạch Hạo đột nhiên phát sáng lên, bắt đầu hấp thu lời nguyền rủa của Hải Cơ. Tất cả đám sương mù màu đen đều bị viên đá quý màu đỏ đó hút hết vào, không chừa ra chút gì hết. Hải Cơ kinh ngạc, làm sao có thể có chuyện như vậy được?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!