Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 514: Chương 514: Nhanh Tới Cực Hạn

Ngưng Sương bắn từng mũi băng to về phía của Bạch Hạo. Bạch Hạo cười lạnh, hắn ta hoàn toàn không hề có ý định né đi. Ngay lúc những mũi băng sắp chạm tới Bạch Hạo, có một luồng sức mạnh màu tím xuất hiện, ngăn chặn toàn bộ những mũi băng một cách dễ dàng. Bản thân Bạch Hạo thì không hề chịu một chút tổn thất nào. Bộ giáp màu tím của hắn ta rất thần kì, nhưng mà nó cũng không phải là vô địch tuyệt đối. Thứ nguyên chi nhận bản hoàn chỉnh của Trần Lạc đã từng đánh nát được nó. Nhưng mà vào thời điểm hiện tại, Trần Lạc chẳng thể đánh ra nổi cái rắm gì cả. Bạch Hạo có bộ giáp này thì thật sự là có chút khó nhằn. Ngưng Sương cũng cảm thấy hơi hỗn loạn:

"Làm sao có thể như thế được, tên ngụy thần đó làm sao mà có thể mạnh như thế được.”

Bất kể là lời nguyền hay công kích, lúc này mọi thứ đều vô dụng đối với Bạch Hạo. Bạch Hạo xông thẳng tới chỗ Trần Lạc, hắn ta muốn đấm một quyền để đấm nát bản mặt đẹp trai của Trần Lạc. Trần Lạc híp mắt lại, cút con mẹ nhà ngươi đi. Trục xuất hư không. Hắn không thể trộm nổi bộ giáp trên người Bạch Hạo, vậy thì chẳng nhẽ hắn còn không thể di chuyển cả người Bạch Hạo đi hay sao? Cả người Bach Hạo kèm theo cả quần áo lập tức xuất hiện ở vị trí cách đó 1 dặm. Bạch Hạo ngẩn ra, chuyện gì thế này?

Trong lòng Trần Lạc lại không có chút cảm giác vui vẻ nào cả, cách này của hắn chỉ có thể trị ngọn chứ không thể trị nổi gốc, hắn không thể sử dụng trục xuất hư không vô hạn lần được. Bây giờ Trần Lạc bỗng hiểu được câu tiên tri nói người không sao của Mễ Phạn. Bây giờ hắn vẫn chưa thể đánh lại Bạch Hạo được, nhưng mà một mình Bạch Hạo mà muốn đánh ba người bọn họ cũng chẳng dễ. Trần Lạc chỉ cần dùng một cái trục xuất hư không là đã có thể chạy rồi, kể cả hắn có đem theo Hải Cơ và Ngưng Sương thì hắn cũng chạy được 600 700 dặm. Bạch Hạo đuổi theo bọn hắn kiểu gì?

Nhưng mà chẳng nhẽ bọn hắn cứ từ bỏ như vậy hay sao? Trong đầu Trần Lạc bỗng lóe lên một ý, hay là hắn thử dùng ngưng đọng thời gian xem sao. Trần Lạc sử dụng hành tẩu hư không, hắn lập tức xuất hiện bên cạnh Khương Ngưng Tuyết, người đang mai phục cách đó 20 dặm. Khương Ngưng Tuyết đang dẫm kên mai của hải quy vương, đứng ở trên mặt biển. Trần Lạc cũng không giải thích gì cả mà lập tức đem Khương Sơ Tuyết đến trước mặt Bạch Hạo. Trần Lạc trầm giọng nói:

“Sử dụng với hắn ta đi.”

Khương Sơ Tuyết gật gật đầu, cô cảm thấy hơi căng thẳng. Trừ ngưng đọng thời gian ra thì những năng lực khác mà cô có cũng không thể sử dụng trên chiến trường được. Trần Lạc thất sự không tin bộ giáp này có thể chống lại cả ngưng đọng thời gian. Lần đầu tiên nhìn thấy hành tẩu hư không, Bạch Hạo cảm thấy thật sự rất khó tin.

"Đây là loại năng lực gì vậy. Tốc độ nhanh tới cực hạn ư? Ta không...”

Bạch Hạo vẫn chưa kịp nói ra chữ cuối cùng, hắn ta vẫn còn đang há hốc miệng liền bị ngưng đọng thời gian lại rồi. Hắn ta hoàn toàn không có cách nào cử động cả. Trần Lạc nhân cơ hội dùng hành tẩu hư không đi tới sau lưng Ngô Hạo. Chắc chắn hắn không thể dùng công kích để giết chết Bạch Hạo trong vòng ba giây được, vậy nên mục tiêu của hắn chính là bộ giáp trên người Bạch Hạo. Trần Lạc đã quan sát bộ giáp này rồi, phía sau lưng của nó có một nút thắt. Với tình huống bình thường thì chắc chắn hắn không thể tiếp cận Bạch Hạo được.

Hai tay Trần Lạc dùng những động tác cực kì nhanh, chắc chỉ tổn khoảng 1 giây, bộ giáp đã bị Trần Lạc tháo ra. Sau đó hắn nhanh chóng cởi bộ giáp ra khỏi người của Bạch Hạo. Trên mặt Trần Lạc lộ ra nụ cười, cái này thành đồ của ta rồi nhé. Ai am hiểu lòng người được như ta.

Khương Sơ Tuyết không biết bay, tất cả là nhờ vào Trần Lạc ở trên không trung tóm lấy cô. Lúc hắn thả tay, Khương Sơ Tuyết kêu lên một tiếng, sau đó rơi thẳng xuống mặt biển. Nhưng mà tốc độ của Trần Lạc rất nhanh, hắn vừa cởi đồ của Bạch Hạo xong đã nhanh chóng dùng hành tẩu hư không đi tới trước mặt Khương Sơ Tuyết, sau đó hắn lại đưa Khương Sơ Tuyết về chỗ của Hải quy vương. Bây giờ Khương Sơ Tuyết đã không còn năng lực chiến đấu nữa rồi. Nhiệm vụ của cô ấy đã hoàn thành, đã phát huy được tác dụng rất lớn của bản thân, đến cả năng lực bảo vệ của bộ giáp mà cũng có thể tạm thời đình chỉ nó lại.

Trần Lạc vui vẻ khoác bộ giáp lên trên người bản thân. Nhưng mà hắn chỉ biết cởi chứ không biết mặc nha. Trần Lạc mò mẫm thử vài ba lần vẫn không thể mặc được bộ giáp lên, may mà có Khương Sơ Tuyết giúp đỡ thì hắn mới có thể mặc lên được. Trong lòng Trần Lạc cực kì vui vẻ, bộ giáp thần kì như vậy mà cuối cùng lại rơi vào tay hắn. Ngưng đọng thời gian đúng là thần mà. Ở phía xa, Bạch Hạo gào lên một tiếng kinh thiên động địa.

“Quần áo của ta đâu rồi?”

Bạch Hạo bị ngưng đọng thời gian đình chỉ lại, cả tư duy và dị năng của hắn ta đều bị ngưng lại, hắn ta vẫn chưa biết chuyện gì vừa sảy ra cả. Sau khi ngưng đọng thời gian kết thúc, lúc này Bạch Hạo mới phát hiện ra, con mẹ nó bộ giáp của hắn đã biết mất rồi. Cả Trần Lạc và Khương Sơ Tuyết cũng không thấy đâu nữa rồi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!