Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 515: Chương 515: Yếu Ớt Vô Lực

Đúng là có quỷ rồi, bộ giáp của hắn đã biến mất một cách thần bí. Vẫn may có một con mực nhỏ giọng nhắc nhở:

"Hải thần điện hạ, bộ giáp của ngươi đã bị một người biết biến mất trong chớp mắt gỡ ra rồi.”

Bạch Hạo ngẩn người, chỉ có Trần Lạc biến mất, còn Ngưng Sương và Hải Cơ vẫn đang ở đây. Bạch Hạo phẫn nộ nói:

“Ta sẽ ăn hết các ngươi.”

Trần Lạc để cho Hải quy vương đưa Khương Sơ Tuyết đi về hướng của Chuột Túi quốc trước, ở đó đợi bọn hắn. Sau đó Trần Lạc lại quay lại, vẻ mặt của hắn cực kì đắc ý. Trần Lạc cười nói:

“Để ta, cho ta thử bộ giáp mới này một chút nào.”

Sau khi nhìn bộ giáp trên người Trần Lạc, hai mắt của Bạch Hạo đỏ rực lên, hắn ta gào to:

“Trả cho ta, bộ giáp đó là của ta.”

Trần Lạc cười đểu nói:

"Cái gì mà của ngươi cơ chứ, bây giờ bộ giáp này mặc trên người của ta thì nó chính là của ta.”

Bạch Hạo không còn giáp nữa, sự tự tin của Trần Lạc tăng vọt lên, hắn lại có lại sự tự tin rằng có thể giải quyết được Bạch Hạo. Sắc mặt Bạch Hạo lạnh như băng lao về phía của Trần Lạc. Nụ cười của Trần Lạc vẫn như cũ:

“Tất cả đừng ngăn cản, để ta.”

Trần Lạc ung dung đợi Bạch Hạo xông tới. Bất kể là công kích vật lí hay cô kích bằng ma pháp, bộ giáp này đều có thể ngăn cản được một cách dễ dàng. Một âm thanh gào thét bén nhọn vang lên, Bạch Hạo vung một nắm đấm vượt qua cả tốc độ âm thanh, làm nổi lên trận gió thổi bay tóc của Trần Lạc. Khi nãy Hải Cơ và Ngưng Sương cũng đã tận mắt chứng kiến sự thần kì của bộ giáp này rồi nên bọn họ cũng không lo lắng gì cả. Nắm đấm của Bạch Hạo càng ngày càng gần, nó càng ngày càng phóng to ra trong mắt Trần Lạc.

Trần Lạc đột nhiên nhận ra có gì đó không đúng lắm, Bạch Hạo đã tiến vào phạm vi cách hắn chỉ còn nửa mét rồi mà tại sao tấm chắn năng lượng của bộ giáp này lại không sinh ra tác dụng? Lúc này Trần Lạc muốn né, nhưng mà đã muộn rồi. Một tiếng “rầm” vang lên, mũi của Trần Lạc bị Bạch Hạo đập trúng một cú thật mạnh. Trần Lạc kêu lên một tiếng đau đớn, hắn bị đánh bay ra ngoài. Trần Lạc sờ sờ mũi bản thân với dáng vẻ thảm hại, cả tay hắn lập tức dính đầy máu tươi. Hắn bị đánh tới mức chảy cả máu mũi ra rồi.

Trần Lạc ngẩn người, tại sao bộ giáp này lại không sinh ra tác dụng gì vậy? Rốt cuộc là chuyện gì đang sảy ra, điều này khác hoàn toàn so với tưởng tượng của hắn. May mà thể hồn của hắn là cấp vương, nếu không thì có lẽ hắn gãy mũi luôn rồi. Bạch Hạo lập tức muốn lao tiếp vào chỗ Trần Lạc, Hải Cơ thấy thế thì lập tức kêu lên một tiếng:

“Ngươi dám đánh em trai ta. Yếu ớt vô lực.”

Lần này Bạch Hạo bị nhắm trúng một cách chính xác, tốc độ của hắn ta trở nên chậm đi rõ rệt. Hải Cơ liên tục bắn ra đạn ám hắc ma, Ngưng Sương cũng sử dụng những cây trượng băng của mình. Tất cả đều đánh trúng lên người Bạch Hạo. Nhưng điều làm Trần Lạc bất ngờ đó là những công kích này chỉ có tác dụng một tẹo lên người Bạch Hạo mà thôi, thật sự tác dụng lên được là rất nhỏ. Sắc mặt Bạch Hạo lạnh như băng:

"Nếu như là ta của trước đây thì có lẽ những thứ này còn có chút tác dụng, nhưng mà bây giờ những thứ này của các ngươi chỉ có tác dụng gãi ngứa cho ta mà thôi.”

Khả năng phòng ngự của hệ kim loại rất mạnh mẽ, nhưng mà trong nhận thức của Trần Lạc, đó chỉ là sự mạnh mẽ ở phòng thủ vật lý mà thôi, còn sức phòng thủ ma pháp của nó không mạnh chút nào, cùng lắm thì cũng chỉ mạnh hơn xác thịt của các hệ nguyên tố khác một chút mà thôi. Chẳng nhẽ khả năng phòng ngự ma pháp của Bạch Hạo cũng cực kì mạnh hay sao? Nghe thấy lời của Bạch Hạo, Trần Lạc cảm thấy hình như bản thân mới có cách nhìn khác về dị năng hệ kim loại.

Dị năng hệ kim loại rất hiếm, cũng có người đạt tới cấp vương, nhưng mà đó cũng là kiểu người có năng lực cải tạo kim loại giống như Long Vũ, còn cấp vương hệ kim loại mà có năng lực phòng thủ giống như Bạch Hạo thì Trần Lạc thật sự là chưa gặp qua bao giờ. Hải Cơ hừ lạnh một tiếng, cô sử dụng mắt hắc ám. Mắt hắc ám bắt đầu bắn quét khắp người Bạch Hạo một cách vô tình. Bạch Hạo cố gắng chống lại mắt hắc ám mà tiến lại gần Hải Cơ.

“Cực băng nở rộ.”

Có tinh thể băng rơi xuống giống như từng ngọn núi nhỏ, đè ép Bạch Hạo xuống dưới nước.

“Ầm.”

Bạch Hạo quay về bản thể thật của mình, một con cá mập trắng dài hơn trăm mét xuất hiện trên mặt nước, nó là một con cá yêu sinh ra từ đáy biển sâu. Nó há cái mồm đỏ lòm cực kì to của mình ra, muốn nuốt chửng cả người Hải Cơ vào bụng. Từng chiếc răng nanh sắc nhọn trắng tinh, tỏa ra ánh sáng lạnh lẽo, ngàn vạn lần đừng bao giờ nghi ngờ về răng của Bạch Hạo. Hải Cơ trốn lên trên cao, Bạch Hạo cũng không ngừng đuổi theo.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!