Sắc mặt Đại Tráng đột nhiên trở nên độc ác:
"Được lắm, đúng ra ta định để cho ngươi sống đến sáng ngày mai, thế mà ngươi lại vội vã muốn đi đầu thai cơ đấy. Để đối phó với loại như ngươi thì đúng thật là không cần chờ đến sáng mai đâu, ta đếm từ một đến ba, ngươi sẽ phải chết.”
Đám đàn em của Đại Tráng đều ngơ ra, đại ca của chúng nó hơi huênh hoang thì phải. Nếu như có thể giải quyết kẻ địch trong ba phút thì ngươi đã được tính là rất giỏi luôn rồi ấy. Vậy mà ngươi lại còn muốn giải quyết đối phương trong ba giây ư? Đầu tiên con tang thi hệ băng kia ngẩn ra, sau đó nó cười gằn lên:
“Nào, ngươi đếm từ một tới ba đi, để ta xem xem ta có thể chết hay không.”
“Một.”
Đại Tráng đã bắt đầu đếm. Nói thật lòng, trong lòng Đại Tráng cũng chẳng có gì chắc chắn cả. Trong tình huống không thể ra mặt, lại còn phải giải quyết trong vòng ba giây, đại ca của nó làm thế nào để giết chết một con tang thi lợi hại như vậy được cơ chứ? Chẳng nhẽ Trần Lạc cũng định làm như trước đây, ra một cái đề làm khó chết đối phương ư? Tất cả mọi người đều chăm chú nhìn, ánh mắt của tất cả các con tang thi còn lại đều dính lên trên người con tang thi hệ băng kia. Mọi người đều trừng to mắt để nhìn xem liệu đại ca của chúng có thể giết chết con tang thi kia hay không. Chẳng có ai tin là điều này có thể thực hiện được cả.
"Hai.”
Trong lòng Đại Tráng âm thầm kêu khổ, đại ca à, ngươi đừng có hại ta nha. Nếu như lần này ngươi khồn làm được thì ta sẽ mất hết sạch mặt mũi mất. Nhưng mà dù sao thì đại ca cũng đã đến đây rồi, vậy nên trong lòng Đại Tráng cũng không cảm thấy hoảng hốt lắm. Mặc dù trong lòng lo lắng đủ điều, nhưng mà trên mặt Đại Tráng lại không thể hiện ra gì cả, nó bày ra một dáng vẻ giống như đối phương sẽ chắc chắn phải chết vậy.
“Ba. Đi chết đi.”
Cắt đứt không gian. Đừng nói đến chuyện Trần Lạc có song dị năng, kể cả hắn không có đi chăng nữa thì bây giờ hắn cũng là cấp 10, chẳng nhẽ hắn lại còn không thể giết chết một con tang thi cấp 8, còn chẳng phải là hệ nhục thể trong chớp mắt hay sao? Việc này chỉ là một việc nhỏ bé đến mức không đáng nhắc đến. Con tang thi hệ băng cười chế diễu:
"Tại sao mà ta vẫn còn...”
Nó còn chưa dứt lời thì đầu của nó đã lăn lốc dưới đất rồi. Khi đầu mới rời khỏi cơ thể, nó còn chưa chết ngay đâu. Nó trợn trừng mắt nhìn Đại Tráng với vẻ không thể tin nổi. Đại Tráng lại làm ra vẻ mọi thứ chỉ là tất nhiên mà thôi, nó vắt chéo tay ra sau lưng, lạnh giọng hừ một tiếng:
"Tự gây chuyện thì không thể sống sót được. Được chết dưới năng lực mới của ta cũng coi như là ngươi có phúc.”
Đại Tráng nói xong thì dùng sức dẫm mạnh một cái vào đầu con tang thi kia. Cả đám đàn em của Đại Trán đều sợ đến ngơ ngác, giống như cả đám đều bị ngưng đọng thời gian lại vậy, cả đám cứ ngẩn ra nhìn thi thể của con tang thi đã mất đầu. Đại ca của chúng nói đếm đến ba là sẽ chết, vậy mà chết thật ư? Làm sao mà làm được hay vậy? Bánh bao nhỏ ngơ ngác nhìn Đại Tráng, bày tỏ bản thân không thể hiểu nổi chuyện gì mới sảy ra. Sau khi sự kinh ngạc qua đi, tiếng hô vang cả đất trời vang lên.
“Anh Đại Tráng giỏi thật đấy.”
Biểu cảm của Đại Tráng tỏ ra như không có chuyện gì sảy ra, giống như nó chỉ vừa làm một chuyện nhỏ bé đến mức không đáng để nhắc đến vậy.
“Bình tĩnh nào, có thể bình tĩnh giống như ta được hay không hả?”
Nhìn biểu cảm sùng bái trên mặt đám đàn em, lúc này trong lòng Đại Tráng cảm thấy cực kì sung sướng. Đại ca của nó thật sự quá trâu bò. Mặc dù thi thoảng đại ca cũng sống hơi chó, nhưng mà gặp chuyện gì thì vẫn đáng tin nha. Mặc dù nó có mất đi vài viên tinh thể cấp cao, nhưng mà đổi lại nó lại có sự đảm bảo cực lớn về an toàn tính mạng. Khoảng 10 phút sau, Đại Tráng đi tới tầng 5 của một tòa nhà lớn. Nó cụp mắt ngoan ngoãn giao ra một viên tinh thể.
"Đại ca, đây là tinh thể của con tang thi đó, ta đem đến đây cho ngươi, ngươi nhận lấy đi.”
Viên tinh thể này Đại Tráng đưa với tâm trạng can tâm tình nguyện. Thứ nhất là do cấp bậc của viên tinh thể cũng chẳng cao lắm. Thứ hai là do con tang thi này là do Trần Lạc giết được, cũng chẳng phải do nó giết được. Trần Lạc nhìn liếc qua một cái rồi nói:
"Đại Tráng, ngươi cứ giữ lại cho bản thân dùng đi. Ngươi là đàn em của ta, thân làm đại ca như ta làm sao có thể chiếm lấy cái lợi của đàn em mình được?”
Mặc dù tăng được lên cấp 10 tất nhiên là việc tốt, nhưng mà đối với Trần Lạc mà nói thì viên tinh thể cấp 8 này giúp hắn được ít quá. Mà cũng đến lúc cần cố gắng nâng cao sức mạnh của Đại Tráng lên rồi. Đại Tráng ngẩn người, đại ca nhà nó đổi tính đổi nết rồi ư? Đại ca bỗng nhiên đối xử với nó tốt như vậy làm cho nó cảm thấy không quen chút nào. Giây tiếp theo, Trần Lạc và Đại Tráng ôm lấy nhau thật chặt. Mặt Đại Tráng không biểu lộ cảm xúc gì cả, nếu như tay Trần Lạc mà không sờ lên sờ xuống như vậy thì nó đã tin thật rồi.
Ầy, nói không chừng Đại Tráng có được tinh thể cấp vương thì sao? Đại Tráng bỗng nhiên cảm thấy đũng quần mình lạnh lạnh. Nó cúi đầu xuống nhìn, từ bao giờ mà đũng quần của nó thủng một lỗ vậy? Chẳng có thứ gì rơi ra từ quần của Đại Tráng cả. Trần Lạc cảm thấy rất thất vọng, hóa ra Đại Tráng không có được tinh thể thật à...