Trần Lạc quay về căn cứ, mấy người Mễ Lạp vẫn chưa quay về. Hắn chỉ thấy mấy thành viên đứng canh gác cổng cứ không ngừng dùng tay gãi gãi, trên mặt đầy vẻ phẫn nộ và bất lực. Sau khi bọn họ nhìn thấy Trần Lạc thì vội vàng đứng thẳng người lên. Trần Lạc nhìn cẩn thận liền thấy có ba con muỗi vằn biến dị đang đốt hai thành viên. Loại muỗi biến dị này cắn người rất giỏi, đau thì không đau nhừn mà khiến người ta cảm thấy cực kì ngứa, mà nó cũng có khả năng lây truyền bệnh tật nữa. Người bị cắn có thể cảm thấy ngứa cả tháng, mấy cái vết đốt màu đỏ sưng lên của họ có khi vài tháng sau cũng không xẹp đi.
Đừng nói đến những dị năng giả cấp 4 cấp 5, đến cả da của dị năng giả cấp 7 cũng có thể bị ngòi của mấy con muỗi này chọc được. Đời trước Trần Lạc cũng từng bị bọn chúng đốt, hắn biết rõ sự phiền phức của mấy con muỗi này. Mong chờ hương muỗi có tác dụng với mấy con muỗi này ư? Ngươi đang đùa đó à? Cả nước hoa và hương muỗi đều không có tác dụng gì cả. Mà các thành viên thấy Trần Lạc thì liền đứng thẳng đó, để yên cho lũ muỗi lao vào đốt. Khi thủ lĩnh không có ở đây thì họ còn dám động đậy một lát, nhưng bây giờ thủ lĩnh đang ở ngay trước mặt, ai mà còn dám làm việc riêng nữa cơ chứ. Trần Lạc đi tới gần cười mắng:
“Còn không mau đập đuổi muỗi đi chỗ khác đi, các ngươi muốn bị cắn chết à? Cứ đuổi chúng đi là được rồi, đừng đập chết chúng nó. Loại muỗi này sẽ để lại ngòi trong cơ thể các ngươi đó.:
Nghe Trần Lạc nói vậy, các thành viên liền vội vàng xua tay đuổi muỗi đi, chúng nó đốt ngứa thật ấy. Trần Lạc cười nói:
"Chỉ cần chú ý tình hình xung quanh là được, cũng không cần cứ đứng im như vậy đâu. Nếu có muỗi hay con gì đó thì cứ đuổi đánh chúng nó đi, đây là do ta nói đấy.”
Trần Lạc tỏ ra rất hài lòng:
“Bảo vài người đi lấy ít nước ngọt tới đây, cho mỗi người một bình. Ngoài ra lấy cho mỗi người hai bao Hoa Tử, cứ bảo là do ta nói thế.”
Thành viên vui mừng:
“Cảm ơn thủ lĩnh.”
Trần Lạc cũng không ở lại lâu, xem ra hắn phải nghĩ cách để xử lí đám muỗi này mới được. Sau khi muỗi biến dị thật sự đã bù đắp được sự trống vắng khi không có muỗi vào mùa đông của ngày xưa. Bây giờ đến mùa đông cũng có muỗi. Trần Lạc biết có vài loại thực vật biến dị, dùng muỗi làm thức ăn, cũng được tính là khắc tinh của loài muỗi. Có khi hắn phải đi vào rừng tìm thử sau đó đem một ít về. Mấy người Mễ Lạp cũng trở về rồi. Ngưng Sương phồng phồng cái miệng nhỏ lên, nhìn Trần Lạc, còn Mễ Lạp đứng bên cạnh thì cười với vẻ cực kì đắc ý. Xem ra Ngưng Sương đã đi mách chuyện Trần Lạc và Hải Cơ bắt nạt cô ấy tố cáo với Mễ Lạp rồi. Mễ Lạp cười nói:
“Buổi tối ta sẽ giúp ngươi báo thù.”
Hai mắt Ngưng Sương sáng lên:
"Có thể dẫn ta theo cùng không? Ta muốn cắn hắn một cái lắm, tên đó quá xấu xa.”
Mễ Lạp ngẩn người ra. Vưu Lý bị Hải Cơ tóm lấy một cách thô bạo mà chạy về đây, mặt mũi hắn choáng váng, nhưng ánh mắt lại nhìn về phía Trần Lạc đầy thâm ý. Chuyện khi nãy Đại Tráng chỉ đếm số từ một tới ba mà có thể giết chết tên tang thi mạnh vừa nãy, Vưu Lý cũng biết. Dù sao thì hắn cũng có tai mắt là Bánh bao nhỏ ở trong đó mà. Chuyện này so với chuyện thần bí chưa có lời giải mà nói Trần Lạc dùng ánh mắt giết người không thể nói giống nhau được, mà chỉ có thể nói là như đúc từ một khuôn. Chuyện khi nãy là do Trần Lạc âm thầm đứng trong bóng tối làm đúng không?
Trần Lạc quan sát thấy vẻ dị thường của Vưu Lý, trong lòng hắn cũng có sự chuẩn bị sẵn. Trừ khi không để cho bánh bao nhỏ giám sát Đại Tráng giúp mình nữa, nếu không thì với cái bộ óc của Vưu Lý, sớm muộn gì hắn ta cũng nhận ra. Nhưng mà hình như Vưu Lý rất để tâm tới em trai của bản thân, thế nên hắn mới không dám đứng ra nói lộ mọi chuyện. Hơ hơ, ngươi cứ thử ăn nói linh tinh coi. Mà kể cả là Vưu Lý có nói ra thì có bao nhiêu người chịu tin lời hắn ta cơ chứ? Bây giờ Đại Tráng là đại ca lận đấy, một tay nó xây dựng lên liên minh anh em. Trần Lạc tóm lấy Vưu Lý, sau đó hắn quay lại nói với Mễ Lạp và Hải Cơ:
“Ta đem Vưu Lý đưa tới chỗ của Từ Thanh, sẽ quay về trước khi trời tối.”
Ba người Từ Thanh, Cẩm Nguyên Hồng và Mễ Linh mỗi người đều tự ra ngoài lập ra một cái căn cứ mới cho bản thân, Trần Lạc còn chưa tới đó nhìn qua nữa. Vưu Lý chịu không nổi sự xóc nảy nữa, hắn ta sợ hãi nói:
“Chậm thôi, chậm lại chút, ta sắp nôn rồi.”
Trần Lạc nghe vậy thì thật sự chạy chậm lại, thái độ của hắn đối xử với Vưu Lý cũng trở nên ôn hòa hơn một chút. Trần Lạc nhẹ nhàng nói:
"Vưu Lý, lần này ngươi thể hiện không tồi, ta sẽ giảm cho ngươi một năm chịu phạt đi. Ngươi mà cần thứ gì thì cứ nói, ta sẽ đồng ý với ngươi. Miễn là ngươi không quá đáng là được.”