Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 523: Chương 523: Dạy Dỗ Một Trận

Trần Lạc trầm ngâm một lát:

"Hoặc là bắt bọn hắn giải tán, hoặc là trực tiếp hủy luôn căn cứ của bọn hắn. Dám làm ăn giống như ta ư, bọn hắn có cái thực lực này ư?”

Trần Lạc định giải quyết luôn cái căn cứ này đi. Thứ nhất là tuyệt đối không thể để cho có người dành việc làm ăn với hắn được. Nhỡ đâu có người đem tinh thể cấp vương tới tìm bọn chúng thì biết làm thế nào bây giờ? Thứ hai là do người của Trần Lạc mới tới đây, cần phải lập uy gấp. Đúng lúc bọn chúng cũng là một cái mục tiêu không tồi để người của hắn ở đây thể hiện thực lực. Nếu có ai nói rằng người ta chẳng động gì vào ngươi cả, vậy mà ngươi tự mò đến cửa như thế thì chẳng ngang là đang bắt nạt người ta hay sao ư? Xùy. Trần Lạc đứng dậy:

"Hừ, dám làm ăn giống ta hay sao. Đi nào, chúng ta đi dạy dỗ chúng một trận.”

Cuồng Lôi và Từ Thanh nghe vậy thì lập tức nổi lên hứng thú. Nói thật lòng, bọn hắn cũng muốn tới xem thử tên thủ lĩnh ở cái căn cứ đó rốt cuộc có thực lực như thế nào. Trần Lạc chỉ đem theo Cuồng Lôi và Từ Thanh, còn những người khác không cần đem theo. Căn cứ đó cách chỗ của Từ Thanh đại khái khoảng hơn 200 dặm. Trần Lạc trực tiếp nhấc mỗi tay một người, dùng hành tẩu hư không đi tới khu vực lân cận. Cuồng Lôi và Từ Thanh đều ngu luôn, trong lòng bọn hắn bỗng có một cảm giác kinh sợ khó tả, làm thế nào mà chớp mắt đã tới được vùng lân cận luôn rồi thế này? Từ ngữ đơn thuần của nhân loại đã không đủ để hình dung về Trần Lạc nữa rồi.

Từ Thanh cười khổ, đúng thật là chẳng thể nhìn thấu đại ca của họ một chút nào cả. Sau đó cảm giác của hắn là cực kì hưng phấn, lúc đầu hắn quyết định gia nhập Hừng Đông thành đúng là một sự lựa chọn sáng suốt mà. Bởi vì bản thân hắn gia nhập cũng tính là sớm, mà bản thân cũng có thực lực, vậy nên mới có thể có được vị trí của ngày hôm nay. Đây là một căn cứ có tường thành vừa cao vừa lớn, quang cảnh xung quanh sạch sẽ đẹp đẽ. Phía trên tường thành có một cái bảng hiệu, trên đó viết hai chữ bằng kiểu chữ tràn đầy khí thế. Thiên Môn. Căn cứ Thiên Môn, nghe là thấy rất có uy rồi. Từ bên ngoài nhìn vào, có thể thấy ở đây cũng có thực lực không tồi chút nào. Từ Thanh nói:

“Thủ lĩnh của bọn hắn tên là Trần Thiên Môn, còn thực lực của hắn ta như thế nào thì thật sự vẫn chưa nghe ngóng ra được.”

Trần Lạc mỉm cười, hắn không hề quan tâm tới chuyện này. Hắn cũng có chút mong chờ đây sẽ là một dị năng giả khoảng cấp 9 cấp 10. Đúng là cao thủ thường cô đơn nha. Nhưng mà khả năng chuyện này sảy ra không cao lắm.

“Ngươi tới đây có chuyện gì?”

Khi ba người nhóm Trần Lạc tiến đến gần, lập tức nhận được lời hỏi dò xét từ phía đối phương. Trần Lạc cười nói:

"Ta nghe nói chỉ cần ra một cái giá xứng đáng, thì quý căn cứ có thể làm giúp bất kể chuyện gì. Ta đem tới đây một viên tinh thể cấp 10, muốn xin quý căn cứ giúp đỡ một chuyện.”

Trần Lạc nói xong thì lấy ra một viên tinh thể cấp 10 màu đỏ rực như lửa. Bên trong viên tinh thể này không còn năng lượng nữa, nhưng nếu như không tiếp xúc trực tiếp bằng tay thì sẽ không thể nhìn ra được. Trần Lạc vừa lấy viên tinh thể này ra, những thành viên canh giữ ở cửa căn cứ lập tức chạy ra xem, trong số đó vừa có người kinh hãi thán phục, mà cũng có cả những ánh mắt tham lam. Có một thành viên nhìn giống đội trưởng, trong mắt hắn lộ ra vẻ tham lam. Hắn ta ho khan một tiếng, sau đó những thành viên khác âm thầm bao vây ba người Trần Lạc lại. Bọn chúng muốn phòng trường hợp Trần Lạc chạy mất. Đội trưởng nói:

"Mời ba vị khách quý vào trong.”

Nói xong hắn ta còn bày ra tư thế mời. Trần Lạc bước từng bước lớn tiến vào trong. Trần Lạc được sắp xếp đi vào trong một đại sảnh rộng lớn, sau đó lập tức có người đem trà nước và điểm tâm đến cho hắn. Đội trưởng nói:

"Khách quý đợi một chút, chúng ta đã cho người đi báo cáo với thủ lĩnh của bọn ta rồi, sẽ lập tức tới ngay.”

Nói xong, hắn ta liền canh ở ngay trước cửa. Cuồng Lôi thấp giọng cười:

“Cũng không trực tiếp động thủ cướp lấy, coi như bọn chúng có chút thú vị. Nhưng mà đại ca à, số tinh thể cấp cao mà ngươi có cũng nhiều thật đấy.”

Còn chưa tới một phút, có một người đàn ông nhìn rất hào sảng, để râu, bước đi gấp gáp tới. Đi phía sau hắn ta còn có một thanh niên nữa cũng bước tới cùng lúc. Người đàn ông hào sảng cười nói:

“Đã để khách quý đợi lâu rồi. Ta chính là thủ lĩnh của căn cứ Thiên Môn này, Trần Thiên Môn. Người này là anh em của ta, Khương Duy. Ngươi đúng là khách quý hiếm thấy, ta cực kì tha thiết hoan nghêng. Buổi tối các vị nhớ phải đến đây để cho ta mở tiệc chiêu đãi các vị nhé.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!