Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 524: Chương 524: Cực Kỳ Nghiêm Túc

vị nhớ phải đến đây để cho ta mở tiệc chiêu đãi các vị nhé.”

Trần Lạc nhìn nhìn, tên Trần Thiên Môn này hắn chưa từng nghe nói đến bao giờ, nhưng mà cái tên Khương Duy này thì lại cảm thấy hơi quen. Trước đây hình như hắn từng nghe thấy cái tên này rồi, là một cấp vương tương lai thì phải. Còn cụ thể hắn ta thuộc hệ gì thì Trần Lạc quên rồi. Ánh mắt của Trần Thiên Môn trở nên nóng rực:

"Người anh em, nghe nói ngươi có một viên tinh thể cấp 10, liệu có thể lấy ra cho ta xem qua một chút không?”

Trần Lạc lại lấy viên tinh thể ra lần nữa, nhưng hắn chỉ lấy ra chứ không đem qua. Hai mắt Trần Thiên Môn nhìn chằm chằm vào viên tinh thể, trong ánh mắt của hắn còn mang theo cả nhiệt độ nóng rực, chỉ cần nhìn qua là thấy. Trong lòng Trần Thiên Môn cảm thấy cực kì kích động, đó đúng thật là tinh thể cấp 10 thật. Trần Thiên Môn nắm chặt bàn tay lại, đúng thật là ông trời giúp ta mà. Bây giờ có thêm viên tinh thể này, chắc chắn ta có thể bước vào cấp 7.

Dị năng thứ hai mà ta thức tỉnh ra chính là hệ hỏa, nói không chừng viên tinh thể cấp 10 này có thể giúp cho ta bước vào cấp 8 cũng nên. Kể cả có chuyện gì sảy ra thì hắn cũng nhất định phải lấy được viên tinh thể này. Ánh mắt của Khương Duy cũng nhìn chằm chằm vào viên tinh thể không hề chớp lấy một cái. Tinh thể cấp 10 là thứ mà trước giờ hắn ta mới chỉ nghe nói chứ chưa thấy tận mắt bao giờ. Trên mặt Trần Thiên Môn tràn đầy nụ cười, hỏi:

“Người anh em có thỉnh cầu gì vậy, cứ việc nói ra. Nếu như chúng ta có thể giúp thì nhất định chúng ta sẽ giúp. Nếu như chúng ta giúp không nổi thì chúng ta cũng sẽ tìm mọi cách để giúp ngươi làm được.”

Trần Lạc đã có chuẩn bị từ trước, hắn lấy một tờ giấy từ trong túi ra, đưa cho Trần Thiên Môn. Trần Thiên Môn nhận lấy, nhất thời ngu cả ra. Trên tờ giấy đó ghi một loạt các con chữ cùng con số, nhìn trông rất giống như một cái đề toán. Trần Lạc nói với vẻ ung dung:

“Nghe nói quý căn cứ chuyện gì cũng có thể làm được, không biết rằng các ngươi có thể làm được cái đề toán này không?”

Khóe miệng Trần Thiên Môn co rút lại:

"Người anh em, ngươi đùa có phải không, cái mà ngươi muốn nhờ chúng ta chính là giải cái đề toán này ư?”

Sắc mặt Trần Lạc tỏ ra cực kì nghiêm túc:

“Đúng vậy đó, con người ta có mắc chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế, cái đề này đã làm khó ta mấy tháng nay rồi, ta nhất định phải giải được nó. Chỉ cần ngươi giải được nó thì ta chắc chắn sẽ đưa tinh thể cho ngươi.”

Trần Thiên Môn quét mắt nhìn Trần Lạc một lượt, tên khỉ này đến đây để gây sự có đúng không? Kể cả ngươi có giải ra được cái đề này thì có tác dụng gì cơ chứ? Khương Duy tiến đến gần nhìn, đều tiên là hắn ngẩn ra, sau đó liền kinh ngạc kêu lên:

“Đây là một đề khó thế kỷ là hơn nghìn năm nay chưa có lời giải mà, đây là một trong 8 đề toán trong thế giới toán học đó.”

Sự thật chứng minh, đúng là hắn đến đây để gây sự thật. Trần Thiên Môn cũng không phải là đồ ngốc, đây còn không phải là cố tình đến để gây sự thì là cái gì nữa? Trần Thiên Môn cười lạnh:

“Để tinh thể lại, còn các ngươi thì có thể đi được rồi.”

Trần Lạc giả bộ kinh ngạc nói:

“Ngươi chưa giải được cái đề này mà, tại sao lại đòi tinh thể thế? Ây, các ngươi đúng là không giữ chữ tín gì cả, chuyện này mà truyền ra ngoài thì ai mà thèm đến tìm các ngươi được nữa cơ chứ?”

Khương Duy tiến lên phía trước trầm giọng nói:

“Ba người các ngươi có gan tới đây chơi đùa với chúng ta, xem ra các ngươi cũng có đủ tự tin đó. Nhưng mà mục đích thật sự của các ngươi là gì thế?”

Trần Thiên Môn huýt sáo một tiếng, lập tức có thành viên đang canh gác bên ngoài tiến vào. Tổng cộng phải có trên trăm người. Trần Thiên Môn lạnh giọng cười nói:

“Rất đơn giản, số người nhìn thấy ta làm ăn kiểu này không thuận mắt có rất nhiều. Muốn tới đây gây sự ư, nhưng tiếc là ngươi gây sự nhầm người rồi đấy. Kể cả ba người các ngươi đều là cấp 7 đi chăng nữa thì hôm nay các ngươi cũng đừng hòng bước ra ngoài. Ta lật bài luôn, ta là cấp 8 hệ nhục thể. Ẩn giấu thực lực quả là một sự lựa chọn đúng đắn, có thể thu hút được ba kẻ ngu tới nộp mạng.”

Trần Thiên Môn là song dị năng cấp 8 hệ nhục thể và cả hệ hỏa. Hắn nói hắn là cấp 8 hệ nhục thể thì có vấn đề gì đâu? Trần Lạc vô thức nhìn qua Khương Duy một cái, vẫn là có chút mắt nhìn người đó. Cấp 8 hệ nhục thể ư? Từ Thanh và Cuồng Lôi kinh ngạc nhìn Trần Thiên Môn, bọn hắn cũng mới có cấp 7 mà thôi. Mà bây giờ Trần Lạc rất quý trọng nhân tài đó. Trần Lạc thấp giọng cười một tiếng:

“Được thôi, vậy thì ta cũng ngả bài với ngươi. Ta là cấp 10, hôm nay ta tới đây là muốn các ngươi không làm cái việc làm ăn này nữa, sau này chuyện làm ăn này chỉ có thể do ta làm mà thôi.”

Tất cả mọi người trong đại sảnh đều đưa mắt nhìn nhau, cấp 10 ư? Thật hay giả vậy? Thật sự có dị năng giả nào đó có thể nhanh chóng đạt tới cấp 10 như vậy hay sao? Bây giờ cấp 7 đã được tính là cường giả đỉnh cao rồi ấy. Trần Thiên Môn có nói khoác hay không, trong lòng hắn tự rõ ràng. Miễn cưỡng thì hắn ta vẫn có thể tự xưng là cấp 8 hệ nhục thể được. Nhưng còn cấp 10 ư? Chẳng nhẽ đối phương cũng nói khoác, hơn nữa còn nói khoác mạnh miệng hơn cả hắn ư? Không thể nào, đây là chuyện không thể sảy ra được. Rõ ràng khi Dư Thanh và Cuồng Lôi nghe thấy hắn nói hắn cấp 8, cả hai người đó đều tỏ ra rất kinh ngạc. Thăng cấp khó khăn biết bao, trong lòng Trần Thiên Môn hiểu rất rõ. Thế nên không thể có chuyện có người có thể đạt tới cấp 10 được. Trần Thiên Môn cười nhạo nói:

“Cái thứ vớ vẩn kia, ngươi muốn lừa ta ư?”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!