Trước tận thế đều có người cả gan dám mạo danh tướng quân.
Chưa kể sau tận thế, vẫn sẽ luôn có người vì bí quá mà hóa liều.
Trần Thiên Môn từng gặp loại người này, lá gan cực kỳ lớn.
Nếu như Trần Lạc muốn nói hắn cấp 9, Trần Thiên Môn có lẽ sẽ tin.
Cấp 10, cút luôn đi, nói dối không chớp mắt.
Có khoảng cách rất lớn về dị năng ở mỗi cấp độ, và tương ứng, độ khó của việc thăng cấp cũng tăng lên theo cấp số nhân.
Cấp 7 đã là cường giả đỉnh cao, lại còn là cấp 10?
Nếu như là thật, vậy đây tuyệt đối là thiên hạ vô địch.
Tại sao Trần Thiên Môn ta chưa từng nghe về ngươi?
Mặt khác, nếu như Trần Lạc thực sự là cấp 10, điều đó có nghĩa là tinh thể hệ Hỏa cấp 10 kia trong tay Trần Lạc, Trần Thiên Môn không có cơ hội được sử dụng.
Trần Thiên Môn dù lý trí hay tinh thần cũng đều không muốn tin.
Cái thứ ngu ngốc gì vậy?
Cho dù là Cuồng Lôi, nghe được câu này cũng phải run lên.
Cuồng() trong Cuồng Lôi của ta tặng cho ngươi, ngươi thật dũng cảm.
()Cuồng: điên cuồng, mãnh liệt.
(*)Cuồng: điên cuồng, mãnh liệt.
Lúc đầu chỉ cần ngươi ngoan ngoãn, đại ca sẽ không làm khó ngươi, còn hiện tại, trước tiên hãy tìm một nơi thích hợp để chôn cất ngươi đi.
Trần Lạc bật cười, hai mắt sáng ngời.
“Ha ha ha.”
Trần Lạc không hề tức giận, ngươi cũng không thấy Trần Lạc da mặt dày như thế nào, người khác vừa mắng một câu liền tức giận sao?
Cảm xúc không dễ dàng thay đổi như vậy.
Ta không tức giận, nhưng điều đó không có nghĩa là ngươi mắng ta, ta sẽ bỏ qua cho ngươi.
Bỏ đi, cứ giết như giết gà, hắn chết đi rồi ta lại càng có thêm uy tín.
Trần Thiên Môn chỉ vào Trần Lạc, nở nụ cười lạnh lùng nói:
“Ngươi thì chết chắc, nhưng hai người các ngươi ngược lại còn có thể sống, hai người các ngươi đi đi.”
Trần Thiên Môn chỉ vào Cuồng Lôi và Từ Thanh.
Nếu thực sự có ba cấp 7, chắc chắn đối phó từng người một sẽ dễ dàng hơn đối phó với cả ba cùng một lúc.
Trần Lạc nhìn Trần Thiên Môn mỉm cười.
Trần Thiên Môn đột nhiên hét lên một tiếng, toàn bộ cánh tay trái rời ra khỏi cơ thể của hắn, rơi xuống đất.
Nhìn cánh tay trái của mình rơi xuống đất, Trần Thiên Môn như thế nào cũng không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Trần Thiên Môn lại hét lên một tiếng thảm thiết và tay phải cũng không còn.
Trong một thời gian ngắn, người thủ lĩnh của căn cứ được mệnh danh là hệ xác thịt cấp 8 này đã bị mất hai cánh tay.
Khương Duy ở một bên nhìn mà toàn thân ớn lạnh, có người tiểu đệ trung thành liền vội vàng chạy tới để xem chuyện gì đã xảy ra với Trần Thiên Môn.
Trần Thiên Môn cố nén cơn đau đớn, nhìn từ trên xuống dưới, nhìn trái nhìn phải, muốn nhìn thử xem có phải là ma hay không.
Trần Lạc nhẹ nhàng nói:
“Ngươi lại có thể mắng ta.”
Trần Thiên Môn ngã nhào xuống đất, sắc mặt tái nhợt, không thể tin nhìn Trần Lạc:
“Là ngươi làm sao? Không thể nào, tuyệt đối không thể.”
Trần Lạc cười nhạo một tiếng, trong giây tiếp theo, đôi chân của Trần Thiên Môn cũng biến mất.
Cả hai tay và hai chân đều biến mất.
Toàn thân truyền đến những cơn đau dữ dội khiến tiếng hét của Trần Thiên Môn lại càng thảm thiết.
Không có đúng hay sai, chỉ có mạnh và yếu, ai bảo ngươi đã ra uy với Trần Lạc, Trần Thiên Môn lại còn lỡ miệng mắng Trần Lạc.
Trần Lạc nhàn nhã nói:
“Ngươi xem ta có giống như đang lừa ngươi không, ngươi nói cho ta nghe.”
Khương Duy ở một bên, thân thể không khỏi run rẩy, trong mắt lộ ra vẻ hoảng sợ nhìn Trần Lạc.
Hắn căn bản không hề nhúc nhích, thậm chí còn không đứng dậy, thế nhưng chỉ cần nhìn thoáng qua một cái, Trần Thiên Môn đã bị phế hoàn toàn tay chân.
Cấp 10? Thật sự là cấp 10 sao? Cấp 10 đáng sợ như vậy sao?
Trần Thiên Môn bị tinh thể cấp 10 làm mù mắt, thế nên không cần kiểm chứng mà đã mắng người ta.
Hầu hết đám tiểu đệ trong đại sảnh cũng đều nhìn Trần Lạc như nhìn một con quái vật, ánh mắt trở nên đờ đẫn.
Trần Thiên Môn mất hết lý trí, hét lớn:
“Giết hắn.”
Có vài tiểu đệ trung thành nhìn thấy đại ca mình như thế, hơn chục người lập tức lao về phía Trần Lạc.
Trần Lạc khẽ rũ mắt xuống, nhẹ nhàng vung tay lên, mười mấy người này đều bị năng lượng mạch xung đánh bay vào tường, thậm chí cả tường cũng bị phá vỡ.
Lúc ngã xuống trên mặt đất, bọn họ đã không còn sự sống nữa.
Ngay cả Khương Duy, người ở bên cạnh cũng cảm thấy toàn thân run rẩy, có chút khó chịu.
Trần Thiên Môn trong miệng thều thào:
“Cấp 10, thật sự là cấp 10, hắn vậy mà không lừa ta, nhưng ta không tin, làm sao có thể có người đạt tới cấp 10 được?”
Trần Lạc nghĩ thầm, Khương Duy này cũng xem như là nhân tài, nếu có thể thu nhận đương nhiên cực kỳ tốt.
Trần Lạc cười, nhưng trong mắt người khác, đó lại là nụ cười của thần chết, làm lòng người tê tái.
“Hai người các ngươi, Trần Thiên Môn và Khương Duy, hôm nay có một người phải chết, người còn lại không cần chết, ta nói lời giữ lời.”
“Các ngươi tự mình chọn đi.”