Một con bọ cánh cứng lớn màu đen, to bằng nắm tay của trẻ em, đang bay thì đột nhiên ngửi thấy mùi thơm, liền tò mò tiến lại gần một cây xanh mơn mởn.
Loại cây này hơi giống hoa hướng dương, chờ khi bọ cánh cứng đến gần, đầu cành và lá của nó lập tức thò ra một vật giống như lưỡi, tốc độ cực kỳ nhanh.
Con bọ cánh cứng không phản ứng, liền bị cây kéo vào trong miệng.
Trần Lạc nhìn thấy, cười khúc khích, tìm được rồi.
Loại cây này lấy côn trùng làm thức ăn, bao gồm cả muỗi và ruồi.
Nó có thể tỏa ra một mùi thơm nhẹ nhằm thu hút mục tiêu.
Chỉ cần gieo trồng một trăm tám mươi cây trong căn cứ thì sẽ không bao giờ bị muỗi đến làm tổ.
Đây chính là khắc tinh của muỗi.
Trần Lạc bước tới, trực tiếp nhổ tận gốc nó, bỏ vào trong bao đã chuẩn bị sẵn.
Đây cũng được coi là một sinh vật sống, không thể đưa vào không gian.
Ở trong bao, nó bắt đầu giãy dụa một chút.
Cũng không phải lo nó sẽ chết, loại này có sức sống mãnh liệt, mang về căn cứ chỉ cần cắm xuống đất là nó có thể sống.
Một cây, hai cây, ba, bốn cây.
Một lúc sau, Trần Lạc đã nhét đầy một bao tải.
“Gâu gâu.”
Chó nhỏ sủa vài tiếng, Trần Lạc quay đầu nhìn lại, chỉ thấy lão Lục trong đám chó nhỏ đang che đầu mình để tránh những đòn tấn công liên tục.
Thứ đang tấn công là một cái cây cao hai mét màu xám, đầu của nó không ngừng phun ra những viên đạn thực vật(), có kích thước bằng viên bi.
()Đạn thực vật: có thể hiểu là bắn ra những viên đậu.
()Đạn thực vật: có thể hiểu là bắn ra những viên đậu.
Nhưng sức lực vô cùng mạnh mẽ.
Trần Lạc thầm nghĩ, đây không phải là một loại thực vật có tên gọi là “Peashooter”(
) sao?
()Peashooter: cây đậu bắn.
()Peashooter: cây đậu bắn.
Dựa vào việc ngưng tụ đạn thực vật để tấn công mục tiêu và tấn công bất cứ ai đến gần nó.
Bản thân nó không cần ăn mà chỉ cần hấp thụ chất dinh dưỡng từ đất.
Lão Lục làm sao có thể biết được thực lực của loại cây này chứ?
Vậy nên nó lập tức lao về phía trước, chuẩn bị xé xác cây trước mặt này thành từng mảnh.
Ai mà ngờ Peashooter còn có hai người bạn, lão Lục không đến gần thì không sao, nhưng cứ vừa mới đến gần là lại bị tấn công cùng lúc.
Lão Lục vội vàng ôm đầu bỏ chạy.
Trần Lạc đến gần và chuẩn bị mang thứ này về, thứ này có thể được cải tiến, cứ để cho Mộng Âm thử cải tiến hạt giống của bọn chúng xem như nào.
Trần Lạc cũng bị tấn công, nhưng đòn tấn công của bọn chúng chỉ có thể xem như đang gãi ngứa cho Trần Lạc.
Trần Lạc ra tay nhanh gọn, nhanh chóng xử lý Peashooter này.
Nhổ tận gốc bọn chúng và cho vào bao.
Khi tiếp tục bước đi, một loại quả màu vàng nhạt mọc trên cây đã thu hút sự chú ý của Trần Lạc.
Quả này có kích thước bằng quả mận.
Trần Lạc phấn khích hái xuống một quả, dùng nước rửa sạch rồi bỏ vào trong miệng.
Một cảm giác vừa chua vừa chát truyền đến, sắc mặt Trần Lạc thay đổi, trong mắt ánh lên tia hoài niệm().
()Hoài niệm: là sự hòa lẫn nhiều cảm xúc khó lý giải, là sự hoài mong, khao khát quay ngược về quá khứ, về căn bản là bất khả thi.
(*)Hoài niệm: là sự hòa lẫn nhiều cảm xúc khó lý giải, là sự hoài mong, khao khát quay ngược về quá khứ, về căn bản là bất khả thi.
Quả này cũng gần giống với sơn trà, chua quá.
Mùi vị cực kỳ chán.
Thật ra nó cũng không có bất kỳ tác dụng đặc biệt nào, thay vào đó nó có chứa một loại độc tố nhẹ, nhưng lại không có tác dụng gì với Trần Lạc.
Vậy tại sao Trần Lạc ăn nó?
Thứ Trần Lạc ăn không phải là trái cây, mà là cảm xúc.
Kiếp trước không có trái cây để ăn, loại trái cây này có độc tố không cao, lại tương đối phổ biến, được xem như là loại trái cây quý hiếm.
Trần Lạc không có trái cây để ăn nên thường xuyên ăn nó.
Lâu lắm mới được ăn lại loại quả này.
Giống như mấy món ăn vặt mà hồi nhỏ thường ăn, khi còn nhỏ nhà nghèo, mùi vị không ngon nhưng vẫn có thể dùng làm đồ ăn vặt, sau này lớn lên nhìn thấy vẫn không nhịn được mà nếm thử.
Nhìn thấy Trần Lạc ăn, chó nhỏ không nhịn được mà cũng muốn ăn, Trần Lạc không ngăn cản, trong lòng thầm cười, chua chết các ngươi.
Quả nhiên, chó con từ trước đến nay được ăn sung mặc sướng, chưa bao giờ ăn phải thứ khó chịu như vậy, vừa vào miệng liền lập tức phun ra.
Ngươi lừa ta.
Chó con nhăn mặt nhìn Trần Lạc, thối như vậy mà ngươi vẫn có thể ăn được.
Trần Lạc hái hai quả đem về trồng, thỉnh thoảng nhớ lại kỷ niệm xưa cũng tốt.
Trần Lạc còn muốn tìm một loại hoa ăn thịt người, cũng có thể ăn xác chết và có thể làm một công cụ dọn đường.
Dù thi thể được chôn cất hay hỏa táng thì cũng không tiện lợi và thân thiện với môi trường hơn loài hoa ăn thịt này.
Đi đến sườn núi, có một cái cây to, cao khoảng mười hai đến mười ba mét đã thu hút sự chú ý của Trần Lạc.
Trên cây có vô số quả màu đỏ rực, giống như những quả táo.
Cái này có thể là đồ tốt, hiếm thấy.
Đây là một loại quả cực kỳ hiếm gặp, muốn ăn được còn phải dựa vào may mắn, Trần Lạc không ngờ ở nơi này lại có thể thấy được.
Thứ nhất, mùi vị của nó khá ngon, ngọt hơn quả táo.