Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 533: Chương 533: Cây Đột Biến

Thứ hai, nó có tác dụng không nhỏ, sau khi ăn xong sẽ có một loại cảm giác hưng phấn, có thể giảm bớt cơn đau khi bị thương, được xem như là thuốc giảm đau.

Tác dụng lớn nhất là nó có thể tăng tốc độ hấp thu tinh thể, ví dụ như ban đầu chỉ có thể hấp thu một viên tinh thể cấp 4, nhưng sau khi ăn quả này, có thể hấp thu 11 hoặc 12 tinh thể cấp 4.

Nếu như ngươi có dư dả tinh thể, loại quả này có thể đẩy nhanh tốc độ mạnh lên của ngươi.

Loại quả này được những người sống sót đặt cho nó một cái tên là mê huyễn quả.

Được coi là một loại quả bảo.

Hầu hết thực vật đột biến đều có độc và sẽ tấn công khi con người đến gần, nhưng một số thực vật đột biến lại có thể giúp ích cho con người.

Lợi dụng được chúng thì tất cả cây đột biến đều có tác dụng.

Khi Trần Lạc vừa đến gần, cành cây to lớn lập tức lao về phía Trần Lạc.

Trần Lạc không thèm quan tâm, đi đến gần gốc cây, sắc mặt tối sầm, dùng toàn bộ sức lực, lập tức nhổ bật cái gốc cây cao mười hai mét, đường kính hơn một mét này.

Trần Lạc đang chuẩn bị cấy ghép nó vào căn cứ.

“Chít chít.”

Cây lớn bị Trần Lạc nhỏ bật gốc khiến cho đất xung quanh cũng bị lật tung.

Trần Lạc không ngờ gần đó còn có một ổ chuột, một số con chuột đột biến dài hơn ba mươi xen ti mét bò ra, lao về phía thủ phạm là Trần Lạc.

Chó con hiếu động, cuối cùng cũng có cơ hội được thể hiện, chúng lần lượt tiến lên và trong thời gian ngắn đã giết chết năm mươi, sáu mươi con chuột.

Không tìm được loại hoa ăn thịt người, có lẽ trong rừng núi này không có thứ như vậy, Trần Lạc khẽ cười, dù sao có được mê huyễn quả này cũng xem như thu hoạch không tệ.

Về nhà thôi.

Nhưng Trần Lạc đã không hề chú ý tới phía sâu trong ổ chuột, có một con chuột cái màu đen, trong mắt mang hận ý sâu sắc nhìn Trần Lạc rời đi, nhưng nó lại ẩn thân không xuất hiện.

Mặc dù Trần Lạc có vẻ như đang đi trên mặt đất bằng phẳng trong núi rừng, nhưng thực tế mức độ nguy hiểm cực kỳ lớn.

Nếu cấp 7 dị năng giả đi vào, cho dù không nguy hiểm đến tính mạng thì cũng khá chật vật.

Cấp 6 dị năng giả, nếu không cẩn thận còn có thể sẽ bị giết.

Trần Lạc vừa mỉm cười vừa đem mê huyễn quả vừa hái được vào trong căn cứ, tuy đối với hắn chỉ có một chút tác dụng, nhưng cứ xem như đang ăn táo đi.

Tác dụng đối với Mễ Lạp, Thư Vân cũng không nhỏ.

Một số loại cây khác mà hắn mang về đã được giao cho Mộng Âm xử lý.

Trần Lạc nói:

“Mộng Âm, giao cho ngươi, cải tiến thử xem.”

Mộng Âm đáng thương nói:

“Ta đã cải tiến thành công ớt với rau xanh, sản lượng đã tăng lên 60%.”

Ẩn ý của lời này là, tại sao không cho ta gà rán?

Trần Lạc nhắm mắt làm ngơ:

“Được rồi, ngươi biểu hiện rất tốt, ta còn có chuyện phải làm.”

Mộng Âm ngơ ngác nhìn bóng lưng Trần Lạc, chuyện này là sao?

Trần Lạc đến gặp Vưu Lý, phải để Vưu Lý liên hệ tâm linh được với Vạn Kiện Quy, có tin tức gì Vạn Kiện Quy mới có thể thông báo cho Trần Lạc.

Đi đường suốt cả ngày hôm qua, tiêu hao không ít dị năng, nên không thể ngay lập tức đưa Vưu Lý đến chỗ Vạn Kiện Quy được.

Vạn Kiện Quy biến mất quá lâu sẽ dấy lên nghi ngờ, vậy nên thời gian đã được định vào chiều nay.

Nhìn thấy Trần Lạc, Vưu Lý chu miệng, nhẹ nhàng hát.

“Hồ Lô Oa, Hồ Lô Oa.”

Trần Lạc ra vẻ ngạc nhiên, nói:

“Vưu Lý, ngươi lớn như vậy mà còn hát nhạc thiếu nhi à?”

Vưu Lý mặt không biểu cảm nói:

“Đó không phải là thứ ngươi cho ta xem sao? Thứ ta muốn thấy không phải cái đó.”

Trần Lạc trong lòng buồn cười:

“Ta không lừa ngươi, chẳng lẽ ta nói sai sao?”

“Hơn nữa, ngươi còn có thể xem mà không phải trả tiền?”

“Biểu hiện tốt một chút, nếu ngươi trở thành trưởng lão, các cô gái trong căn cứ chẳng phải sẽ nhao nhao đuổi theo ngươi sao?”

Trưởng lão à, trong căn cứ có hàng nghìn cô gái, nhưng lại chỉ có một vài trưởng lão.

Nhìn Long Vũ đi, bởi vì mối quan hệ của Long Vũ, Lâm Hi Nghiên đã đi theo Long Vũ để được ăn ngon uống thỏa.

Trần Lạc vỗ vỗ vai Vưu Lý:

“Vậy nên cố gắng biểu hiện cho tốt, cái gì cũng có, thứ mà ngươi muốn, ta thật sự không có, ta là một người không có hứng thú với những thứ thô tục.”

Vưu Lý thở dài, ta thực sự phục lão Lục ngươi rồi đấy, ngươi vẽ cho ta một chiếc bánh, nhưng ta không thể ăn được.

Mang theo Vưu Lý đến cách căn cứ của Diệp Vũ ba mươi dặm, Trần Lạc bay lên đỉnh căn cứ của Diệp Vũ, quan sát phòng của Vạn Kiện Quy.

Nếu như Vạn Kiện Quy ngồi trên chiếc ghế trước cửa sổ, điều đó có nghĩa là Trần Lạc có thể đưa hắn rời đi.

Khoảng hơn bốn giờ chiều, Vạn Kiện Quy trở về phòng, ngồi xuống ghế.

Vạn Kiện Quy gãi đầu, anh Vũ cũng quả là may mắn, hôm qua mới xuất hiện một cường địch, hôm nay liền gặp may mắn như vậy.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!