Pháp Vương cười nói:
“Ta hiện tại đã có một cái tên, gọi là Pháp Vương, do chủ nhân đặt cho ta, nhưng mà ta lại càng thích được người ta gọi là cẩu thủ lĩnh.”
Cẩu thủ lĩnh?
Pháp Vương nói:
“Ta sẽ đưa ngươi về nơi ở của chủ nhân, giúp ngươi chữa trị, sau đó ngươi có thể gia nhập nơi đó với chúng ta.”
“Yên tâm, ngươi chỉ là một phế vật mà thôi, nể mặt cẩu thủ lĩnh ta, chủ nhân sẽ thu nhận ngươi.”
Chút mặt mũi này chủ nhân có thể không cho ta sao?
Ngân Linh trong lòng suy nghĩ lung tung, chủ nhân của Pháp Vương là nam hay nữ, có phải là người xấu không?
Không đúng, thu nhận Pháp Vương thì làm sao có thể là người xấu, người đó nhất định là người tốt.
Ngân Linh cũng không còn nơi nào để đi, trong lòng yên tĩnh đi cùng Pháp Vương.
Trời gần tối, Pháp Vương mới quay trở lại căn cứ.
Các thành viên nhao nhao cung kính chào:
“Pháp thủ lĩnh đã trở lại.”
Ai dám gọi cẩu thủ lĩnh? Để thủ lĩnh biết được, có thể bị đuổi ra khỏi căn cứ.
Nếu thành viên bình thường đưa người ngoài trở về, có nói cái gì thì các thành viên cũng sẽ không đồng ý, nhất định phải được kiểm tra, thành viên bình thường không có đủ tư cách để làm như vậy.
Nhưng người này này là do chính Pháp thủ lĩnh đem về, ai dám ngăn cản?
Nhìn căn cứ to lớn này cùng những lời lấy lòng của các thành viên, Ngân Linh cực kỳ bất ngờ, Pháp Vương này sống cũng không tệ đúng không?
Chó nhỏ năm đó giờ đã trở thành cẩu thủ lĩnh được người ta ngưỡng mộ?
“Chuẩn bị ăn tối.”
Mã Ngọc hô lên.
Mỗi khi nghe được lời này, Trần Lạc đều cảm thấy ấm áp trong lòng.
“Thủ lĩnh, Pháp Vương mang về một cô gái.”
Trần Quang sử dụng bộ đàm, ngạc nhiên báo cáo cho Trần Lạc.
Trần Lạc sửng sốt, chuyện gì đã xảy ra vậy?
Pháp Vương dẫn Ngân Linh đi vào trong sân, Ngân Linh kỳ thực không bị làm sao, chỉ là do tiêu hao quá nhiều dị năng nên ngất đi mà thôi.
Ngân Linh vừa đi vào liền ngửi thấy mùi thơm của đồ ăn, mũi không nhịn được mà hít lấy hít để.
Cái bụng đói cồn cào cũng bắt đầu kêu lên.
Ngân Linh ngượng ngùng đi theo sau Pháp Vương, khi nhìn thấy Trần Lạc, cô cẩn thận nhìn hắn.
Quần áo sạch sẽ, khuôn mặt tuấn tú, đôi mắt sáng ngời, nhìn không giống người xấu.
Pháp Vương kể lại chuyện về mối quan hệ giữa mình với Ngân Linh.
“Để cô ấy gia nhập với chúng ta, cùng lắm thì chia chút điểm của chó cho cô ấy.”
Trần Lạc nghe xong, không khỏi dùng ánh mắt thân thiện nhìn Ngân Linh.
Bà của cô ấy đã cứu Pháp Vương?
Pháp Vương lại cứu cô ấy sao?
Duyên số, đúng là tuyệt đến mức không thể diễn tả bằng lời.
Pháp Vương là anh em của ta, ta thay mặt nó báo đáp ân tình.
Ngân Linh thấp giọng nói:
“Ta là hệ không gian cấp 6, cũng không yếu.”
Hệ không gian cấp 6, Trần Lạc cũng không quá coi trọng, dù sao cũng chỉ là hiếm gặp mà thôi.
Trần Lạc nghe xong, nhìn Ngân Linh cảm thấy có chút quen mắt, nhưng lại không nhớ ra được.
Trần Lạc ân cần hỏi:
“Ngươi tên là gì?”
Ngân Linh đáp:
“Ta tên Ngân Linh.”
Trần Lạc toàn thân sửng sốt, trong ánh mắt lộ ra vẻ không thể tin được, là ngươi sao?
Kiếp trước, thời điểm trước khi Trần Lạc nổi dậy, thiên tài số một của hệ không gian không phải là Trần Lạc.
Mà là Ngân Linh trước mặt này.
Nhưng khi đó Ngân Linh không phải có dáng vẻ như hiện tại, mà thay vào đó là một khuôn mặt trống rỗng, thiếu hai bên mặt, gần giống như quái vật.
Chỉ nhìn thôi cũng có cảm giác đang gặp phải ác mộng.
Tại sao khuôn mặt của Ngân Linh lại trở nên như vậy, đó vẫn luôn là một điều bí ẩn.
Ngân Linh cực kỳ am hiểu về những năng lực quái dị, hiểu biết nhiều loại năng lực không gian, sau khi nghe nói Trần Lạc có thể dùng hư không đi lại, đã lập tức hỏi thăm tung tích của Trần Lạc khắp nơi và muốn học hư không đi lại.
Đương nhiên, Ngân Linh khi ấy chính xác là một đại ma vương, tính cách lạnh lùng tàn nhẫn.
Trần Lạc thực sự đã bị Ngân Linh tìm thấy, nhưng Trần Lạc cũng mặc kệ cô, trực tiếp bỏ chạy.
Độc môn tuyệt kỹ, ta có thể dạy ngươi sao?
Có dạy ngươi cũng không học được.
Thời điểm đó, hư không đi lại vẫn chưa được cải thiện, chỉ cần sử dụng hai lần đã có thể tiêu hao toàn bộ dị năng của Trần Lạc.
Không thể sử dụng hư không đi lại, đồng nghĩa với việc không thể bảo toàn được mạng sống của mình, ngươi là ai mà ta phải dạy cho ngươi chứ?
Ngân Linh còn là người quái dị nhất thiên hạ, Trần Lạc có thể để ý đến cô sao?
Sau này có người đã tận mắt nhìn thấy Ngân Linh chết, lúc đó Ngân Linh mới cấp 9.
Trần Lạc không ngờ lại có thể gặp được Ngân Linh khi khuôn mặt của cô vẫn còn chưa bị phá hủy.
Đây đúng là một thiên tài hệ không gian, nhưng lại không thể sử dụng hư không đi lại.
Thành thật mà nói, Trần Lạc cũng muốn học các loại năng lực khác nhau của Ngân Linh.
Trần Lạc nảy sinh ý định, có muốn dạy ta một chút không?
Lời nói vừa đến miệng liền nuốt xuống, Hư Không Quân Vương ta không cần mặt mũi nữa sao?