Trần Lạc đảo mắt một vòng, có cách rồi.
Trần Lạc ho khan một tiếng, vẻ mặt ôn hòa nói:
“Ngân Linh, cũng không giấu gì, ta là cấp 10 hệ không gian, thấy ngươi rất có tài năng, có nguyện ý nhận ta làm thầy không?”
Đem tất cả những thứ ngươi học được biểu diễn cho ta xem một chút.
Thầy xem trò học đã học được những gì, chuyện này không phải rất hợp tình hợp lý sao?
Thứ nhất, có thể danh chính ngôn thuận học trộm được năng lực của Ngân Linh, thứ hai, là do Pháp Vương đích thân yêu cầu nên ta mới trực tiếp nhận làm học trò, để lại chút mặt mũi cho Pháp Vương.
Quả nhiên, Pháp Vương sửng sốt, từ lúc ta ở cạnh chủ nhân đến giờ, chưa từng thấy qua chủ nhân thu nhận học trò.
Nhất định là vì nể mặt ta nên mới cho Ngân Linh cái thân phận này.
Thân phận học trò của chủ nhân có thấp không?
Chắc chắn là phải trên cả trưởng lão.
Ngân Linh ngẩn người, làm thầy của ta?
Ngân Linh có chút do dự.
Trần Lạc mỉm cười, cầm lấy tay Ngân Linh, sử dụng hư không đi lại, đi thẳng lên bầu trời, sau đó lại dùng hư không đi lại, đi xuống dưới mặt đất.
Ngân Linh cả kinh, ta vốn tưởng thiên phú hệ không gian của ta cũng không tồi, nhưng ở trước mặt người này, chúng căn bản không đáng nhắc tới.
Nếu như ta có năng lực này, gặp phải thể đột biến kia, ta sẽ trực tiếp bỏ chạy.
Cộng thêm việc Ngân Linh cũng không phải là người cứng đầu, Trần Lạc là thủ lĩnh của một căn cứ lớn, nghe nói là cấp 10, nhận hắn làm thầy, chẳng khác nào có chỗ dựa.
Ngân Linh quỳ xuống nói:
“Xin được nhận làm học trò.”
Trần Lạc mỉm cười.
Mễ Phạn đột nhiên chạy ra:
“Không xong rồi, Mễ Linh đang gặp nguy hiểm.”
…
“Mễ Linh gặp nguy hiểm?”
Trần Lạc sắc mặt bình tĩnh, hỏi:
“Là một ngày sau sao?”
Mễ Phạn gật đầu.
Cũng không vội.
Cảnh báo nguy hiểm của Mễ Phạn là được thông báo trước, có nghĩa là bây giờ Mễ Linh không nguy hiểm, mà là một ngày sau mới xảy ra chuyện, hiện tại vẫn an toàn.
Không phải rất thần kỳ sao?
Cho nên, cũng không cần phải vội vã chạy đến đó ngay bây giờ.
“Ăn cơm thôi.”
Trong đôi mắt xinh đẹp của Mễ Lạp ánh lên sự bất an, chị gái cô đang gặp nguy hiểm.
Cũng may là một ngày sau, Trần Lạc nhất định sẽ đi.
Nếu như Trần Lạc đi, nguy hiểm của chị cũng không có gì đáng lo ngại.
Mễ Lạp miễn cưỡng cảm thấy nhẹ nhõm.
Trần Lạc mỉm cười giới thiệu với mọi người:
“Đây là học trò của ta, Ngân Linh.”
Ngân Linh dè dặt cất giọng chào hỏi.
Mã Ngọc kinh ngạc nhìn Ngân Linh, ngươi là có phúc khí bao nhiêu đời mới có thể được Trần Lạc thu nhận làm học trò?
Đây chính là người duy nhất trong căn cứ, những người như Mộng Âm, Triệu Tử Ý còn không có địa vị cao bằng cô ấy.
Hải Cơ thì yêu ai yêu cả đường đi, ngoại trừ một số ít người, cùng đều là mặt lạnh như băng, sau khi nghe những gì Trần Lạc nói, sắc mặt mới dịu đi khi nhìn Ngân Linh.
Ngưng Sương nhỏ giọng bĩu môi nói:
“Đừng để bị hắn dạy hư.”
Ngân Linh cẩn thận ngẩng đầu lên, có rất nhiều chị em xinh đẹp, khi còn đi học, cô luôn là hoa khôi của trường, thế nhưng bây giờ không thể so sánh với những người này.
Mã Ngọc mang ra hết món này đến món khác, khiến Ngân Linh choáng váng, nhưng cũng không hỏi lấy từ đâu.
Mã Ngọc nói:
“Cái kia, gần như không còn thịt cá cho Pháp Vương và chó con ăn.”
Trần Lạc ngạc nhiên nói:
“Cá chình điện to lớn kia cũng sắp ăn xong rồi sao?”
Mã Ngọc chê cười, nói:
“Chó con đã lớn, lượng thức ăn của nó mỗi ngày càng tăng lên, ta cũng đã làm hơi nhiều thí nghiệm.”
Trần Lạc khẽ gật đầu, xem ra hắn nhất định phải đi đến chỗ Hải Thần một chút, không cần phải đi khắp nơi tìm kiếm sinh vật biển cấp cao, trực tiếp đến chỗ Hải Thần, đảm bảo có thể tìm được.
Tốt nhất là hệ tinh thần.
Trình độ của Mễ Phạn đã lâu không được nâng cấp, trình độ của Vưu Lý cũng cần thiết được nâng lên, nếu không thì hệ tâm linh cùng cấp sẽ có khả năng phát hiện ra.
Tinh thể hệ tinh thần cũng tương đối hiếm gặp.
Mễ Lạp đau lòng nói với Ngân Linh:
“Tay và cổ ngươi sao lại có nhiều vết thương như vậy?”
Nghe vậy, Ngân Linh rụt tay lại, có chút tự ti, nhỏ giọng nói:
“Ta bị kẻ xấu truy đuổi.”
Pháp Vương nói:
“May mắn chó đã đến kịp thời, lúc đó có một thể đột biến đang chuẩn bị cắn vào mặt Ngân Linh.”
Trần Lạc nghĩ thầm, liệu có phải đó là nguyên nhân khiến mặt Ngân Linh bị hủy hoại không?
Bởi vì hiệu ứng cánh bướm(), Pháp Vương đã đi khắp nơi tìm kiếm tinh thể, tình cờ gặp được Ngân Linh sao?
()Hiệu ứng cánh bướm: mọi thứ xảy ra đều có lý do và không có gì ngẫu nhiên cả, có những điều nhỏ nhoi không đáng lưu tâm, hay chuỗi các sự kiện dường như không quan trọng, cũng tác động đến tương lai, có thể thay đổi lịch sử và tạo nên vận mệnh mới.
(*)Hiệu ứng cánh bướm: mọi thứ xảy ra đều có lý do và không có gì ngẫu nhiên cả, có những điều nhỏ nhoi không đáng lưu tâm, hay chuỗi các sự kiện dường như không quan trọng, cũng tác động đến tương lai, có thể thay đổi lịch sử và tạo nên vận mệnh mới.
Trần Lạc nói:
“Ngươi đã là học trò của ta, ta nhất định sẽ giúp ngươi tìm được bọn chúng.”
Ngân Linh trong lòng ấm áp:
“Bọn họ khá mạnh, thế lực không nhỏ, số lượng cũng không ít.”
Hải Cơ nở một nụ cười lạnh lùng:
“Ngoại trừ em trai, thật đúng là không có con người nào được coi là mạnh cả.”
Ngân Linh có chút hoang mang, con người? Ngươi không phải là con người sao?