Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 552: Chương 552: Có Địch Tập Kích

Người nói không để tâm, nhưng người nghe lại có ý. Một người thanh niên nghe vậy thì bất giác rùng mình, miệng hắn ta lẩm bẩm:

"Hóa ra là như vậy, hóa ra là như vậy, tất cả chúng ta đều bị Trần Lạc lừa rồi.”

Người bên cạnh nghe vậy thì hỏi:

"Trần Lạc gì cơ?”

Tất cả mọi người đều biết chuyện Trần Lạc cảnh cáo Diệp Vũ, nhưng mà khi Trần Lạc và Diệp Vũ tự giới thiệu thì cũng không nói quá to, thế nên chẳng có mấy ai biết người đến cảnh cáo Diệp Vũ tên là Trần Lạc cả. Người thanh niên trẻ đó tên là Vương Lỗi, hắn ta giận dữ nói:

“Ta là người từ Thần Đô tới đây, trước khi cơn bão lớn tới thì ta đã chuyển tới đây rồi. Ở vùng đất đó ta không thể lăn lộn được, vì ở đó có một kẻ tên là Trần Lạc, hắn ta rất mạnh. Lúc đó hắn ta tự nói bản thân là cấp 8, vì để thể hiện sức mạnh nên hắn ta quay qua nhìn tên dị năng giả cấp 6 một cái, chỉ cần một ánh nhìn đó đã khiến cho tên dị năng giả kia đầu lìa khỏi cổ. Lúc đó chúng ta bị dọa đến mức ngu người, khoảng thời gian đó mà nói thì cấp 6 tính là cao thủ đỉnh cấp rồi, vậy mà lại bị tên Trần Lạc đó giết chết qua một ánh mắt. Chuyện đó bị người ta gọi là sự kiện ánh mắt giết người, không biết đã dọa chết bao nhiêu người, mà hắn ta cũng từ chuyện này nên nổi danh khắp Thần Đô. Thật không ngờ rằng hắn ta lại chỉ có thể giết từ cấp 7 đổ xuống. Khốn kiếp thật, ta phải quay về lột trần bộ mặt thật của hắn ta.”

Vương Lỗi cực kì tức giận, hắn ta nghĩ Trần Lạc đang đùa dỡn người khác. Mẹ nó chứ, ta nhất định phải lột tẩy hắn, bây giờ ta đã cấp 7 rồi, ta cũng không cần sợ hắn nữa. Một tiếng “ầm” vang lên, bên ngoài căn cứ truyền đến một âm thanh cực kì lớn, cánh cửa chính của căn cứ bị người ta đạp một cái làm sập luôn.

Hạ Hạo Nhiên đạp một cái đá bay cửa chính, sắc mặt hắn lạnh như băng.

"Có địch tập kích.”

Bên trong căn cứ vang lên tiếng hô hào bén nhọn, nhưng mà bọn chúng cũng không trực tiếp tiến lên vây quét mà là đợi đồng bọn đến đủ đã. Hai người Lý Lượng và Ninh Phong nghe vậy thì kinh ngạc, ai đến tập kích bọn họ cơ? Gần đây bọn họ không hề đắc tội ai cả mà. Hai người vội vã chạy ra ngoài, nhân lúc hai người không chú ý, có một người to gan cầm lấy miếng gà nướng mà cắn. Những lão đại hôm nay đến tham gia cũng đi theo xem chuyện. Lý Lượng đỏ mắt nói:

“Ai, là ai chán sống rồi hả?”

Trần Lạc dẫn theo Ngân Linh, lớn giọng nói:

“Là ai dám bắt nạt đồ đệ của ta, tự mình bước ra đây đi.”

Phía âu lưng Lý Lượng và Ninh Phong có hơn nghìn người đi theo, hai người nhìn thấy Ngân Linh đang đứng cạnh Trần Lạc thì kinh ngạc nói:

"Ngươi chưa chết ư?”

Ngân Linh vậy mà có thể sống sót trong tay của thể đột biến, điều này làm cho mọi người cảm thấy rất bất ngờ. Ngân Linh im lặng không nói gì cả, cô chỉ đứng nhìn, còn lại tất cả mọi chuyện đều giao cho sư phụ. Trần Lạc mỉm cười nói:

“Ta cũng sẽ không bắt nạt...”

Trần Lạc còn chưa nói dứt câu thì đã bị cắt lời, hắn tỏ ra rất không vui mà nhìn chằm chằm vào người đó. Người ngắt lời hắn là Vương Lỗi. Vương Lỗi ngoài cười trong không cười mà nói:

"Đây không phải là Trần thủ lĩnh hay sao? Sự kiện ánh mắt giết người của ngươi bị ta nhìn thấu rồi, hóa ra là ngươi chỉ có thể giết người từ cấp 6 đổ xuống mà thôi. Cắt đứt không gian à, cái này không có hiệu quả mấy đối với cấp 7 trở lên, ngươi lừa gạt chúng ta như vậy đúng là vất vả thật đấy.”

Vương Lỗi bị tức tới muốn điên, khi đó hắn ta bị Trần Lạc dọa làm cho phải đi cả một quãng đường dài đến một mảnh đất mới. Ở đây, hắn khó khăn lắm mới đứng vững được thì không ngờ Trần Lạc lại là tên lừa đảo. Như vậy thử hỏi hắn có thể không tức giận ư? Hắn bị tức giận đến mức đầu óc cũng không còn minh mẫn được nữa rồi. Lý Lượng và Ninh Phong cũng nghe thấy những gì mà Vương Lỗi nói, hai người đối mắt nhìn nhau, người này chính là Trần Lạc ư? Trần Lạc không thay đổi sắc mặt mà nhìn chằm chằm Vương Lỗi:

"Lâu lắn rồi không có ai dám lấy cái thái độ đó để nói chuyện với ta, nhất là không có ai dám ngắt lời mà ta đang nói đâu. Ngươi nói là không có hiệu quả đối với cấp 7 trở lên có đúng không?”

Trần Lạc không nhớ ra được Vương Lỗi là ai cả, mà hắn cũng chẳng cần nhớ ra làm gì.

“Ngươi nhìn cho rõ thử xem liệu có hiệu quả không nhé.”

Một tiếng “a” vang lên, đó là tiếng kêu thảm thiết của Vương Lỗi. Da đầu của Vương Lỗi biến mất, sau đó chân của hắn bị cắt đứt từng miếng, từng miếng một. Dưới vẻ mặt trợn mắt há mồm của mọi người, chân của Vương Lỗi bị cắt ra thành vài khúc. Trần Lạc cười lạnh:

“Ta có nói dối ngươi không?”

Vương Lỗi vẫn chưa chết, hắn ta phun ra máu mà nhìn chằm chằm Ninh Phong:

"Không phải là ngươi nói rằng chiêu này không có hiệu quả đối với cấp 7 đổ xuống ư?”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!