Ninh Phong không thể tin được mà nhìn Vương Lỗi:
"Ta không hề lừa ngươi, chiêu này chỉ có một chút tác dụng lên người bọn ta mà thôi, nhưng mà thật sự là tác dụng không lớn.”
Vương Lỗi chết không nhắm mắt, hắn cứ nhìn chằm chằm Ninh Phong, hắn ta là bị Ninh Phong hại chết. Không ngờ rằng vào cái lúc mà sự kiện giết người bằng ánh mắt được làm rõ thì cũng là ngày chết của ta. Một tên cấp 7 chết ngay trước mặt tất cả mọi người, hiệu quả mà cảm giác chấn động của nó mang lại thật sự là rất lớn, nhất là khi Trần Lạc mới chỉ nhìn Vương Lỗi vài cái mà thôi. Những người có mặt ở đây, người cấp cao nhất cũng mới chỉ có cấp 7, vậy ai dám không sợ hãi cơ chứ? Có người nhỏ giọng nói:
“Hình như đây là người của Hừng Đông thành đó.”
Ở khu vực này, Hừng Đông thành đã có một chút tiếng vang rồi, dù sao thì đó cũng là người đã từng cảnh cáo Diệp Vũ ngay trước mặt tất cả mọi người. Trong lòng Lý Lượng và Ninh Phong cực kì kinh ngạc, nếu thật sự đúng nhưu những gì bọn hắn nghĩ thì Ngân Linh đã dựa vaog nhan sắc mà ôm đùi được một tên lão đại rồi. Lại còn trở thành đồ đệ ư? Cũng bày trò làm màu thật đấy. Ánh mắt của Trần Lạc quét qua xung quanh:
"Cũng đừng nói rằng ta đang bắt nạt các ngươi, ta chỉ giết người đã từng truy sát đồ đệ của ta mà thôi, còn những người khác thì ta sẽ không truy cứu.”
Cái này mà còn không gọi là bắt nạt người khác ư? Vậy thì cái gì được gọi là bắt nạt? Lý Lượng và Ninh Phong chính là những người từng truy sát. Hai người bọn hắn không thể ngồi yên chờ chết được, bọn hắn phải liều mạng thôi. Trần Lạc đang suy nghĩ, phải dùng thủ đoạn như thế nào thì mới có thể trấn áp những người này. Mấy thủ đoạn về không gian thì không dùng vẫn hơn, nếu không từ nay về sau nếu Diệp Vũ bị mất tinh thể thì hắn ta sẽ liên tưởng tới bản thân hắn mất. Vừa nhắc tới Tào Tháo thì Tào Tháo liền có mặt. Diệp Vũ cũng tới đây để tham gia tiệc sinh nhật của Lý Lượng. Lúc này, Diệp Vũ mới tới nơi. Diệp Vũ đi tới, Trần Lạc nghe thấy tiếng động thì kinh ngạc quay lại nói:
“Là người anh em à, ngươi cũng tới đây hả?”
Diệp Vũ mỉm cười, hắn ta nghe ngóng một hồi rồi trong lòng thầm suy nghĩ. Hắn nói:
"Anh Trần, người không biết không có tội đúng không? Bọn họ cũng không biết rằng đây là đồ đệ của ngươi mà. Hay là ngươi nể mặt ta, tha cho bọn họ lần này có được không? Nếu như sau này bọn họ còn dám đắc tội anh Trần nữa thì chính ta sẽ đích thân ra tay giết chết hết bọn họ. Ở đây ta có một viên tinh thể hệ không gian cấp 7, giờ ta lấy nó coi như đồ bồi tội có được không?”
Đối với Diệp Vũ, tinh thể cấp 7 không giúp đỡ được bao nhiêu cả, thế nên hắn mới nỡ bỏ ra. Trần Lạc nhận lấy, đánh giá xem xét một chút, sau đó hắn đưa cho Ngân Linh. Viên tinh thể này vừa đúng lúc có thể giúp cho Ngân Linh tăng lên cấp 7. Diệp Vũ đang muốn thu mua lòng người. Mặc dù những kẻ sinh tồn khác yếu thật, nhưng mà số lượng của bọn hắn đông nha. Sắc mặt của Lý Lượng và Ninh Phong trở nên vui mừng, Trần Lạc nhận lấy viên tinh thể rồi, vậy thì có nghĩa là hắn chịu cho Diệp Vũ mặt mũi, đồng thời bọn hắn cũng rất cảm kích Diệp Vũ. Làm gì có chuyện nhận đồ của người ta rồi mà không nhận lời chứ, có đúng không? Ai mà biết được, Trần Lạc lại nói với vẻ âm u:
“Từ trước đến giờ chưa có ai đắc tội với ta mà còn có thể còn sống đâu. Kể cả là đắc tội đồ đệ của ta cũng không được. Diệp Vũ, thực lực của ngươi vẫn còn yếu, đến khi nào mà ngươi đạt tới cấp 10 thì hẵng nói chuyện mặt mũi với ta. Ngươi cũng vậy, nếu như ngươi dám đắc tội ta, ta tuyệt đối sẽ không hạ thủ lưu tình đâu.”
Diệp Vũ, thực lực của ngươi vẫn còn yếu. Mọi người xung quanh không thể ngờ rằng bá chủ cấp 9 Diệp Vũ lại có một ngày bị người ta nói là yếu. Trần Lạc cảm thấy dạo gần đây Diệp Vũ chẳng giúp đỡ gì cả, hắn ta ngoại trừ đưa được một viên tinh thể cấp 10 ra thì chẳng cống hiến được gì hết. Loại vận khí chi tử này cần dẫm đạp nhiều một chút, nếu như không ngược hắn ta một vài trận thì sẽ không có chuyện có kì tích xuất hiện đâu. Nếu như cứ nói chuyện với hắn ta một cách khách khí, nói không chừng hắn ta sẽ được đằng chân lân đằng đầu mất. Hắn ta lại tưởng Trần Lạc ta dễ nói chuyện, còn tưởng ta yếu đuối thì sao.
Cho hắn mặt mũi ư? Nếu thế thì ta biết lập uy kiểu gì? Ta đã nói sẽ lấy lại danh dự mặt mũi cho đồ đệ yêu quý của ta rồi, nếu mà ta không làm thì ta biết ăn nói với cô ấy thế nào đây? Diệp Vũ tức giận đến mức muốn hộc máu, thế mà ngươi còn nhận tinh thể của ta à? Lý Lượng và Ninh Phong nghe vậy thì liền cong chân chạy mất, tên Trần Lạc này là cấp 10 ư? Mẹ ơi, thế này mà còn không chạy là đang đứng đây chờ chết ư? Cái này ngang với cấp 7 đánh cấp 4, ngươi nói xem ta có nên chạy hay không?