Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 554: Chương 554: Người Anh Em Tốt

Trần Lạc vừa định dùng trục xuất hư không kéo bọn chúng về, nhưng mà Diệp Vũ vẫn còn đang đứng bên cạnh hắn đây này. Thôi bỏ đi, cắt đứt không gian đã bị lộ rồi, vậy thì dùng cắt đứt không gian vậy. Hai người đó có thể chạy được ư? Chỉ trong chớp mắt, hai người đó bị cắt thành n mảnh. Trần Lạc cười nhẹ một tiếng:

“Diệp Vũ, ta cho ngươi một chút mặt mũi, ta chỉ giết tên đầu sỏ mà thôi.”

Sắc mặt Diệp Vũ có chút khó coi. Tròng mắt của Vạn Kiệt Quy quay vòng vòng, đại ca của hắn nhận phải sỉ nhục, thân là đàn em, hắn nên ra mặt mới phải. Làm như vậy thì sẽ dễ nhận được sự tín nhiệm của đại ca hơn. Chắc chắn Trần tiên nhân cũng sẽ không giết ta đâu. Vạn Kiệt Quy tức giận nói:

“Vậy mà ngươi không chịu cho đại ca của ta chút mặt mũi nào cả.”

Trần Lạc ngẩn ra, sau đó lập tức vung một cái tát về phía của Vạn Kiệt Quy. Vạn Kiệt Quy nằm trên đất, nôn ra máu. Qua phen này mà hắn không nhận được 10 cái đủi gà coi như đồ bồi thường thì đó không phải là tính cách của Trần tiên nhân. Ván này không lỗ nha. Trần Lạc lạnh giọng nói:

"Sau này người của Hừng Đông thành làm việc, nếu như ai tự tin rằng bản thân có thể chống đỡ được sự trả thù của một người cấp 10 như ta thì cứ tự nhiên mà giở trò. Con người ta từ xưa đến nay thích đuổi cùng giết tận, từ trước tới giờ đều không thích để lại hậu họa, các ngươi cứ tự mình mà suy nghĩ.”

Tận mắt nhìn thấy ba người cấp 7 bị chết thảm trước mặt mình, những tên đại ca còn sống không dám thở mạnh, tất cả đều cúi đầu cụp mắt, không dám ngước lên nhìn. Cắt đứt không gian của Ngân Linh không có hiệu quả với cấp 7, nhưng mà điều đó không liên quan tới người sư phụ có thể giết người không chớp mắt của cô. Cẩm Nguyên Giang lắc lắc đầu, hắn ta phái người lấy tinh thể từ trong hộp sọ của 3 người cấp 7 ra, điều này làm cho tất cả những người có mặt ở đó nhìn thấy đều thấy lạnh trong lòng. Diệp Vũ nhìn bóng lưng Trần Lạc rời đi, hắn ta cắn chặt răng, người quá ngông cuồng nhất định có ngày ông trời bắt gặp quả báo. Vạn Kiệt Quy vẫn đang nằm bò trên nền đất, Diệp Vũ vội vàng đỡ hắn ta đứng dậy:

“Kiệt Quy, ngươi không sao chứ, ngươi quá lỗ mãng rồi đó.”

Vạn Kiệt Quy lắc đầu;

“Chúng ta thu người chứ không thua trận, ta làm sao có thể trợn tròn mắt nhìn đại ca mất mặt cho được, có phải chết thì ta cũng phải nói.”

Trong mắt Diệp Vũ rưng rưng lệ, hắn ta dùng sức vỗ vai Vạn Kiệt Quy.

"Đúng là người anh em tốt của ta.”

"Lão đại, ta muốn đi theo ngươi.”

Trần Lạc đang đi bên ngoài, có một người đàn ông chạy vào hét lớn với giọng điệu cực kì chân thành. Bên cạnh người đàn ông còn có vài người nói với vẻ kinh ngạc:

"Đại ca, ngươi nói cái gì thế?”

Hóa ra người này còn là một đại ca cơ đấy. Quan Cao Hàn cảm thấy rất mệt mỏi trong lòng, ở thời kì đầu, dựa vào chuyện bản thân có thực lực cũng không tồi thế nên hắn cũng muốn được thỏa mãn mong ước làm đại ca, được hô mưa gọi gió. Mà hắn cũng thật sự cảm nhận được cảm giác được người ta cung phụng một thời gian. Còn từ đó về sau thì hắn lại rơi vào trạng thái cực kì mệt mỏi rồi. Đàn em của hắn không hề giống với những binh sĩ thời cổ đại chút nào để hắn có thể tùy ý chỉ đâu đánh đó. Những mệnh lệnh của hắn lúc bình thường thì chắc chắn bọn họ sẽ nghe, nhưng nếu là những chuyện mang lại xác suất tử vong cao thì ngươi là ai mà bọn họ phải nghe cơ chứ?

Trong thời cổ đại có lòng trung quân, binh sĩ đều cực kì trung thành, kể cả là nhiệm vụ chắc chắn phải hy sinh thì cũng có thể sẵn sàng thực hiện. Bây giờ thì làm gì có chuyện đó, tất cả mọi người đều là sống vì chính mình cả thôi. Bản thân hắn còn phải lo lắng cho cả cái căn cứ, nhìn bề ngoài thì trông có vẻ dễ dàng, nhưng thực ra bên trong phải luôn cẩn thận dè dặt, sợ không cẩn thận liền đắc tội với người khác. Mà xác suất tử vong của lão đại còn cao nữa chứ, nhìn Lý Lượng và Ninh Sương thử xem, đàn em của bọn họ chưa hề chết, mà hai tên lão đại đã đi chầu trời trước rồi, sự rủi ro nguy hiểm trong cái nghề làm lão đại này cũng rất cao nha.

Đàn em của Lý Lượng và Ninh Sương nhìn thấy lão đại chết rồi nhưng cũng chẳng ai dám hó hé bất kì câu nào, càng không có ai dám đứng ra chỉ trích Trần Lạc. Cái chức lão đại này Quan Cao Hàn hắn không làm nữa, ai thích làm thì đi mà làm. Ấn tượng mà Trần Lạc tạo ra cho hắn chính là một người có thực lực rất mạnh, thích bao che khuyết điểm, da mặt dày, nhận tinh thể của người ta nhưng không chịu làm việc. Những người không cần mặt mũi cũng tốt mà, sau mạt thế, những kẻ chết nhanh nhất chính là những kẻ thích sống kiểu quân tử. Ngoài ra, Quan Cao Hàn còn âm thầm sắp xếp tai mắt đi vào trong căn cứ chi nhánh của Cẩm Nguyên Giang, tai mắt truyền về cho hắn một tin tức.

“Đại ca, đây là lần cuối ta gọi ngươi là đại ca, từ nay về sau chúng ta đừng bao giờ liên lạc với nhau nữa. Ở Hừng Đông thành, chỉ cần là thành viên chính thức thì sẽ được đảm bảo bao ăn cơm trắng bánh bao no. Ta nghĩ không ra lí do để bản thân tiếp tục phải mạo hiểm làm gián điệp cho ngươi nữa.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!