Tai mắt mà hắn phái đi trực tiếp phản bội hắn luôn rồi. Đúng vậy nha, Quan Cao Hàn có thể cho người ta ăn bữa nào cũng có cơm trắng bánh bao hay không? Lão đại nhà người ta còn có thể trực tiếp ra mặt cảnh cáo Diệp Vũ kia kìa. Gián điệp cũng không phải đồ ngốc, vẫn biết làm bài toán lựa chọn đó. Được rồi, ta cũng không chơi đùa thêm nữa, lão đại, ta muốn đi lăn lộn cùng ngươi.
Trần Lạc quay đầu lại nhìn, hai mắt của hắn hơi sáng lên, Trần Lạc nhớ rằng tên Quan Cao Hàn này cũng là một cấp vương trong tương lai. Mặc dù hắn ta không phải là loại cấp vương nổi tiếng cho lắm. Nhưng mà ít nhiều gì thì hắn ta cũng là một cái cấp vương, không phải hay sao? Đây cũng được tính là một cấp vương dựa vào chính mình mà đạt được, trừ Dư Thanh nhỉ? Sau này sẽ xuất hiện càng ngày càng nhiều, ngày tháng sẽ càng ngày càng khó sống, những người muốn tới cũng sẽ nhiều lên rất nhiều. Chỉ vì một cái xúc xích thôi mà cũng có người dám tranh dành với Quân vương hư không như hắn, chỉ như vậy là hiểu được vật tư thiếu thốn đến nhường nào rồi đó. Mà tất nhiên, đối phương cũng không phải là yếu kém gì. Trần Lạc nhẹ giọng nói:
"Được thôi, ngươi tự mình đi báo danh đi.”
Diệp Vũ thấy vậy thì buồn bực trong lòng. Tên Quan Cao Hàn này hắn cũng có chút ấn tượng, là một người cấp 7. Vậy mà bây giờ hắn lại trực tiếp biến thành đàn em của Trần Lạc luôn rồi. Sau khi quay về căn cứ chi nhánh, Trần Lạc nói:
“Chúng ta có thể tìm một ít thành viên bên ngoài để làm việc giúp chúng ta. Ta nghĩ là có người sẵn mà thôi.”
Cẩm Nguyên Giang ngại ngùng, khi mà dùng được thì cứ thế dùng, khi mà không dùng được thì ném người ta qua một bên, ta sợ lương tâm của ta không cho phép nha. Nhưng mà thật sự là có thể làm như vậy thật. Trần Lạc dặn dò:
"Ta cảm thấy cái tên Quan Cao Hàn đó có thực lực cũng không tồi, các ngươi nhớ quan tâm chú ý hắn ta một chút. Đợi đến khi thành viên mới nhận vào căn cứ được đạt tới 500 người thì để ta dẫn về bên phía Thần Đô.”
Cẩm Nguyên Giang gật gật đầu. Ngân Linh muốn nói gì đó, nhưng mà cứ muốn nói lại thôi. Trần Lạc cười nói:
“Ngươi muốn nói cái gì thì cứ mạnh dạn mà nói. Ta là sư phụ của ngươi mà.”
Ngân Linh nói với vẻ hơi câu nệ:
“Ừm, ta có một chút ý nghĩ không thành thục cho lắm, không biết liệu có đúng hay không. Bây giờ sư phụ đang tuyển thêm người, nhưng mà lại sợ số người tuyển vào quá đông, nơi này của chú Cẩm khả năng là quản lý không nổi, thế nên sư phụ muốn đưa họ về Thần Đô. Vậy thì liệu có thể để cho các thành viên mới gia nhập tự mình lập thành tiểu đội, sau đó để họ tự đi về Thần Đô không? Nếu như làm như vậy, thứ nhất là có thể kiểm tra được liệu bọn họ có thật tâm muốn gia nhập hay không. Thứ hai là đi bộ đường dài như vậy cũng coi như là thử thách đối với bọn họ. Mà điều quan trọng nhất đó chính là làm như thế thì rất tiết kiệm sức lực cho chúng ta, mà chú Cẩm cũng không cần quản lý bọn họ, lại còn không cần làm phiền tới sư phụ.”
Cẩm Nguyên Giang vừa nghe thì liền vỗ mạnh vào đùi, cả khuôn mặt hắn tràn đầy kinh ngạc nhìn chằm chằm Ngân Linh:
“Kế hoạch này tuyệt lắm.”
Cẩm Nguyên Giang cảm thấy thật sự bái phục, biện pháp này thật sự rất cao minh nha. Trần Lạc ngẩn ra một chút, sau đó hắn cười lớn, rồi xoa đầu Ngân Linh.
"Không hổ danh là đệ tử của ta, đúng là danh sư xuất cao đồ mà, bộ não nhỏ bé vậy mà lại rất thông minh.”
Hừng Đông thành của Thần Đô ngang với một cái thánh địa, nơi này thu hút hết tất cả nhân tài trên toàn bộ quốc gia, thế nên chỉ cần công khai đúng mực là quá đủ rồi. Nếu như làm theo những gì mà Ngân Linh nói, vừa có thể tiết kiệm sức lực lại vừa không nhọc lòng. Ta cứ mở rộng cửa ra, còn các ngươi cứ tự mà đi đến là đủ rồi. Trần Lạc cười lớn nói:
“Cũng tại do bây giờ trên người sư phụ không có tinh thể nào tốt cả, nếu không thì sư phụ phải khen thưởng cho ngươi một phen. Ừm, nhất định phải khen thưởng cho ngươi. Ngươi vừa mới ăn cơm xong, vậy thì để ta tặng cho ngươi một túi đồ ăn vặt lớn vậy, khi nào ngươi ăn xong thì ta lại cho ngươi tiếp.”
Trần Lạc lấy ra một cái rương màu hồng phấn xinh đẹp, bên trên viết hai chữ cám heo. Bên trong đó thì có đủ các loại đồ ăn vặt. Ngân Linh ngại ngùng nhận lấy, đây là đồ sư phụ cho mà, cô cũng không tiện từ chối. Trần Lạc cười nói:
“Vậy thì cứ dựa theo những gì Ngân Linh nói mà làm, lấy 100 người một nhóm, chỉ cần đủ người là sẽ xuất phát liền. Phải nói rõ ràng điều kiện tuyển người của chúng ta ra, đừng để có chuyện cấp 5 cực khổ đi tới đây mà chúng ta lại không nhận, như vậy thì chính là làm điều ác rồi.”
Cẩm Nguyên Giang hỏi:
"Vậy chúng ta có cần cho bọn họ một chút vật tư để ăn trên đường đi hay không?”