Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 556: Chương 556: Kiểm Tra

Trần Lạc lắc lắc đầu:

"Làm như vậy thì còn tính là kiểm tra gì nữa, nếu như bọn hắn muốn lập đội vài chục người cùng đi thì cũng nghe theo bọn họ đi.”

Chắc chắn trên đường đi bọn họ sẽ gặp nguy hiểm, nhưng mà đối với những kẻ mạnh mà nói, chỉ cần không gặp phải thể đột biến thì sẽ không có nguy hiểm. Trần Lạc nói:

"Thôi được rồi, ta còn phải đi qua chỗ của Từ Thanh xem sao đã, để bảo bọn họ cũng dùng cách này. Ngân Linh, chúng ta đi thôi.”

Trên đường, Ngân Linh lấy một thanh socola rồi xé ra, ăn từng miếng nhỏ một, cô nghi hoặc hỏi:

“Sư phụ, ở những nơi khác cũng có căn cứ chi nhánh hay sao?”

Trần Lạc gật gật đầu. Ngân Linh lại hỏi:

“Tại sao lại phải thu nhận nhiều người như vậy làm gì? Với sức mạnh của sư phụ, kể cả không có nhiều người như thế thì cũng chẳng ai dám động vào ngươi cả.”

Trần Lạc dừng chân lại, hắn hơi mỉm cười nói:

"Mạt thế sẽ không bao giờ mãi mãi dừng ở trạng thái như thế này, sau này mà muốn sống sót thì sẽ càng ngày càng khó. Nếu như sư phụ không ra tay, có khả năng nhân loại sẽ tuyệt vong mất. Giả dụ như có một ngày, trật tự lại được lập lại một lần nữa, thì nếu chỉ dựa vào sư phụ sẽ không thể làm được, chúng ta cần rất nhiều người. Nhưng mà sư phụ cũng không thể thu nhận tất cả những người còn sống sót, sư phụ nuôi không nổi. Thế nên ta chỉ có thể lựa chọn một bộ phận nhỏ ưu tú để thu nhận mà thôi. Mà điều quan trọng nhất đó chính là sư phụ sợ sự cô đơn, ta muốn có nhiều người ở bên cạnh ta hơn một chút.”

Ngân Linh nghe hắn nói, chỗ hiểu chỗ không. Mặc dù cô nghe không hiểu lắm, nhưng mà cảm thấy trong lời nói của Trần Lạc rất lợi hại. Người khác vẫn đang tranh giành đánh nhau thừa sống thiếu chết, còn sư phụ đã bắt đầu suy nghĩ đến việc xây dựng lại thế giới rồi. Cái gì gọi là tầm nhìn, đây chính là tầm nhìn đó. Trước đây, ấn tượng mà Trần Lạc để lại cho Ngân Linh chính là hắn rất mạnh, rất đẹp trai, bá đạo.

Bây giờ, sau khi hiểu được lý niệm của Trần Lạc, cô chỉ cảm thấy Trần Lạc là người rất cao thượng, thoát khỏi sự mê hoặc cấp thấp của con người. Rõ ràng sư phụ có thể ở trong căn cứ hưởng thụ cuộc sống, nhưng mà hắn lại chọn ra ngoài bôn ba đêm hôm, nỗ lực vì sự nghiệp xây dựng lại nền văn minh. Hu hu, sư phụ của cô quá vĩ đại rồi. Nhìn bóng lưng Trần Lạc, Ngân Linh chỉ cảm thấy người này thật cao lớn. Trần Lạc quay đầu lại nhìn, chỉ thấy Ngân Linh đứng ngơ ra tại chỗ, mắt rưng rưng lệ.

"Chạy mau đi, có thể đột biến.”

Một nhóm người sống sót liều mạng chạy trốn, họ không cần phải chạy nhanh hơn thể đột biến, họ chỉ cần chạy nhanh hơn người khác là đủ rồi. Có một tên to gan dám ở lại gần đó, hắn ta muốn cược một ván rằng thể đột biến sẽ chết nhanh thôi. Chuyện thể đột biến sẽ nổ tung đã sớm không còn là chuyện gì bí mật nữa rồi. Trần Lạc đi ngang qua, hắn nghe thấy động tĩnh, chẳng nhẽ hắn lại bỏ qua cơ hội như này hay sao? Có một số lượng rất ít tang thi khi không thể tiến hóa được nữa thì sẽ trở thành thể đột biến, mà mấy con tang thi bây giờ đều đã đang là cấp 6 rồi. Vậy thì thấp nhất nó cũng phải là thể đột biến cấp 8. Thậm chí còn có thể là cấp 9, cấp 10 cũng nên. Trong lòng Trần Lạc thầm vui mừng, cuối cùng ta cũng gặp được một con thể đột biến rồi. Bọn chúng cứ như rủ nhau trốn tránh ta vậy, chẳng bao giờ thấy xuất hiện trước mặt ta cả.

Trần Lạc nắm lấy tay Ngân Linh, trực tiếp chạy vào khu vực nguy hiểm. Đi được nửa đường, trong lòng Trần Lạc lạnh đi một nửa. Bởi vì động tĩnh mà con tang thi này tạo ra hơi nhỏ, chỉ là một con tang thi rác rưởi mà thôi. Đây là một con tang thi thể đột biến hệ lôi, hơn nữa còn là con gái. Nó đang ăn thịt một kẻ sinh tồn đã chết như gió cuốn mây bay. Thể đột biến không thể hiểu nổi lý do vì sao Trần Lạc muốn tới gần mình, người khác muốn trốn còn chẳng kịp nữa kìa.

“Vì sao ngươi không chạy đi? Không lẽ là ngươi nhìn trúng nhan sắc của ta à? Hơ hơ.”

Trần Lạc bật cười, chơi đùa với tang thi ư? Hắn thật sự chưa từng nhìn thấy ai biến thái như vậy đâu. Trần Lạc còn vội lên đường, hắn lười phí thời gian với nó. Cắt đứt không gian. Hai mắt Ngân Linh như có ánh sao phát ra, thể đột biến khiến người ta trốn không kịp, vậy mà lại bị sư phụ của cô giết chết trong nháy mắt. Sư phụ của cô giỏi thật đấy. Đến bao giờ thì cô mới có thể mạnh đến mức như thế được cơ chứ? Trong lòng Ngân Linh thầm nghĩ, có lẽ cô cũng có thể thử cải tiến cắt đứt không gian một chút coi sao.

Ngân Linh mở não nó ra, lấy tinh thể ra, sau đó dùng khăn giấy mà cô mang bên mình để lau cho sạch sẽ rồi mới dùng hai tay đưa cho Trần Lạc. Trần Lạc cười cười, cái này để hắn đem qua cho Cuồng Lôi dùng, khi nào đến cấp 8 thì số còn lại sẽ cho Pháp Vương. Trước mắt, phương pháp lấy sức mạnh của Pháp Vương vẫn là nhờ ăn thịt cá. Mặc dù cách này không kém hơn việc dùng tinh thể cao cấp nhưng mà thịt cá cũng sắp hết rồi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!