Dù sao thì cũng không thể để hắn ta lấy ra một viên tinh thể cấp 7 sau đó yêu cầu Từ Thanh hủy diệt một cái căn cứ được, có đúng không. Bây giờ thời đại khác rồi, vật giá cũng leo thang rồi. Dư Quang cười hi hi, hắn ta lấy ra một viên tinh thể màu đỏ như lửa từ trong cái túi bẩn thỉu của mình. Trần Lạc híp mắt lại nhìn, cũng tạm được, là một viên tinh thể cấp 9, tên Dư Quang này coi như là đạp trúng vận may rồi. Hai mắt Từ Thanh sáng lên:
“Vị khách này có yêu cầu gì vậy, nếu như chúng ta có thể làm được thì chúng ta sẽ cố hết sức để làm.”
Đối với Từ Thanh mà nói, tinh thể cấp 9 không tính là thấp nữa rồi, đến cả Cuồng Lôi cũng mở to hai mắt ra nhìn. Không ngờ Dư Quang lại mở miệng nói lời ngông cuồng:
“ Ta nghe nói chỉ cần trả được cái giá xứng đáng thì chuyện gì các ngươi cũng làm được. Ta không tin, nên hôm nay ta đến đây để đánh vào mặt các ngươi.”
Cuồng Lôi tức giận nói:
"Tên tiểu tử nhà ngươi chán sống rồi có đúng không?”
Dư Quang cười đểu:
“Ông nội nhà ngươi đúng là chán sống rồi đó, ta không muốn sống nữa. Trước khi ta chết thì ta muốn tới đây để đánh vào mặt các ngươi đó. Các ngươi tự xưng rằng bản thân có thể giải quyết được mọi chuyện, ta cứ không tin những lời tà đạo mà các ngươi nói đấy. Các ngươi muốn giết ta cũng được, bên ngoài kia ta còn có đồng bạn. Chỉ cần ta không quay ra, thì tin tức này sẽ bị lộ ra ngoài, chuyện các ngươi không có bản lĩnh sẽ bị mọi người biết hết. Từ đó sẽ chẳng còn ai tin tưởng các ngươi nữa.”
Dư Quang chỉ là một tên cấp 4, loại cấp bậc này ở thời gian này chắc chắn được xếp vào loại thấp nhất, căn bản là không có ai cần cả, mà hắn ta chắc chắn cũng không có năng lực tranh dành vật tư với những người còn sống sót khác. Sống như vậy thì đúng là sống không bằng chết. Sắc mặt Trần Lạc không thay đổi gì cả:
“Ngươi cứ nói thử ra ta nghe xem nào, nhỡ đâu chúng ta làm được thì sao?”
Dư Quang hừ một tiếng:
"Không thể nào, tuyệt đối không thể nào. Ngươi nghe cho rõ đây, yêu cầu của ta là được ăn một bữa đồ nướng, 100 xiên thịt gà, 100 xiên thịt lợn, 100 xiên thịt bò, 10 cái chân giò heo quay, 10 cái cánh gà nướng, 10 con tôm nướng, 10 lon bia lạnh. Ta cũng chẳng làm khó các ngươi, các ngươi cứ làm thỏa mãn 3 điều bất kì trong đó là được.”
Trên mặt Dư Quang mang theo nụ cười điên cuồng, các ngươi cứ nói phét tiếp đi. Xem xem ta có đánh sưng cái mặt của các ngươi lên hay không.
…
Chỉ vậy thôi ư? Trần Lạc còn tưởng rằng Dư Quang sẽ nêu ra một vài nhiệm vụ mà không thể hoàn thành được ra cơ, ví dụ như là hái sao trên trời, hái trăng trên trời này kia đó. Nếu như mà hắn ta thật sự nêu ra những yêu cầu như vậy thì thật ngại quá, mời ngươi về cho, chúng ta thật sự là làm không nổi. Sau đó sẽ có một đêm trời tối gió lớn nào đó, có một tên sẽ đến chỗ ngươi giết người cướp của. Nhừn mà chẳng nhẽ yêu cầu của ngươi là ăn một bữa đồ nướng thôi mà lại còn không thỏa mãn được hay sao?
Trần Lạc ta cái gì cũng thiếu, có mỗi ăn là không thiếu thôi. Những thứ thịt mà hắn ta yêu cầu, các thành viên bình thường trong căn cứ còn chẳng được ăn mấy lần, thế nên đến tận bây giờ vẫn chưa dùng hết 1/20 số thịt mà Trần Lạc có nữa, mãi vẫn không tới. Đúng lúc những thứ mà ngươi nhắc tới, ở đây ta đều có đủ. Cuồng Lôi cười lạnh nói:
“Đừng nói đến chuyện chúng ta không có, kể cả chúng ta có đi chăng nữa thì chúng ta có nhất thiết phải thỏa mãn yêu cầu của ngươi không? Những thứ đó đem cho một người sắp chết như ngươi thật sự là rất lãng phí.”
Ngân Linh cũng cạn lời mà lắc đầu, cô nhỏ giọng nói:
"Sư phụ đừng quan tâm tới hắn ta, ta cảm thấy hình như đầu óc hắn ta có vấn đề rồi.”
Ý của Cuồng Lôi là định ăn chặn luôn viên tinh thể của hắn ta, Dư Quang lại không hề tỏ ra sợ hãi chút nào:
“Ta tới đây rồi thì không hề có ý định quay về, trước khi ta chết mà có thể vả vào mặt những tên lão đại như các ngươi thì cũng đủ rồi. Ta chỉ muốn dạy các ngươi cách làm người, đã làm người là phải khiêm tốn. Ha ha ha ha khụ khụ.”
Dư Quang đang điên cuồng cười bỗng nhiên dừng lại. Bởi vì hắn ta nhìn thấy một cảnh không thể nào tưởng tượng được. Chỉ thấy Trần Lạc nở nụ cười khinh thường, đập từng món từng món đồ ăn lên trên bàn. Các loại thịt, các loại thực phẩm, đến cả móng giò và cánh gà mà Dư Quang nói cũng có. Dư Quang xoa xoa hai mắt, hắn tưởng rằng bản thân xuất hiện ảo giác, làm sao lại có thể biến ra được đồ ăn ngay trong không trung như thế được cơ chứ? Không thể nào, tuyệt đối không thể nào.
Dư Quang nhanh chóng bước lên một bước, hắn sờ sờ từng cái một, sau đó hai mắt hắn ta trợn tròn lên. Xúc cảm dưới tay hắn ta còn mang theo cả không khí lạnh. Dư Quang nhìn Trần Lạc với vẻ không tin được, giống như là bản thân hắn vừa mới gặp quỷ vậy. Trần Lạc cảm thấy để lộ dị năng không gian trước mặt Dư Quang cũng chẳng sao cả, bởi vì tối ngày hôm nay hắn ta sẽ trở thành người chết mà thôi.