Ba người Ngân Linh, Từ Thanh, Cuồng Lôi cũng cảm thấy cực kì kinh ngạc, Trần Lạc còn thật sự có những thứ này ư? Trần Lạc đã dạy cho Ngân Linh nguyên lý của dị năng không gian rồi, chỉ là xem liệu Ngân Linh có thể nắm được hay không mà thôi, cái này đối với cô ấy mà nói có lẽ cũng không khó lắm đâu. Dư Quang nói với vẻ không thể nào tin được:
“Ngươi làm thế nào mà có được những thứ này thế? Bây giờ không thể nào vẫn còn những vật phẩm như thế này được.”
Trần Lạc nói với vẻ bình tĩnh:
“Điều này thì ta không cần thiết phải nói cho ngươi biết làm gì cả. Từ Thanh, tìm ban bếp núc tới đây, lấy khung sắt bắt đầu nướng đồ, thỏa mãn yêu cầu của khách hàng đi nào.”
Mỗi căn cứ chi nhánh đều có 10 người thuộc ban bếp núc đi theo, chuyên phụ trách nấu cơm cho các thành viên. Dư Thanh đáp một tiếng đồng ý. Cuồng Lôi nhìn Dư Quang với vẻ không thân thiện:
“Đại ca, cho hắn ta ăn có phải là quá lãng phí rồi không?”
Trần Lạc cười nhạt nói:
“Chúng ta là người làm ăn mà, người làm ăn thì cần nói chữ tín. Chúng ta nhận tinh thể của hắn thì phải thỏa mãn yêu cầu của hắn, không thể chỉ vì thái độ của hắn chẳng ra sao mà lấy đen ăn đen được. Mặc dù viên tinh thể của hắn không xứng với số thịt này, nhưng mà chúng ta mới khai trương, thế nên chúng ta chịu thiệt một chút cũng được mà. Nhớ lấy, chúng ta lấy đức báo người.”
Câu này vừa nói ra, Cuồng Lôi liền dùng ánh mắt kính phục nhìn Trần Lạc. Khuôn mặt Ngân Linh tràn đầy vẻ sùng bái, sư phụ của cô thật sự là rất rộng lượng mà. Đến cả Dư Quang cũng mang vẻ quỷ dị, không dám tin mà nhìn Trần Lạc. Trần Lạc liếc nhìn Dư Quang một cái, chuyện nào ra chuyện nấy, chuyện ngươi muốn đánh vào mặt bọn ta thì chờ tới khi ngươi ăn xong, ta sẽ giải quyết với ngươi sau. Dư Quang xoa xoa tay, hắn ta nuốt nuốt nước miếng, mà nước miếng vẫn nhỏ đầy đất.
Ban phụ trách bếp núc nhanh chóng trở nên bận rộn, cắt thịt, nhóm lửa, Trần Lạc còn đưa thêm cho bọn hắn gia vị riêng nữa. Trong một tháng thì Trần Lạc cũng ăn đồ nướng vài lần, nhất là vào ban đêm, ăn đồ nướng kèm với bia thì không còn gì tuyệt bằng. Chỉ tốn khoảng nửa tiếng, từng món đồ nướng đã được chuẩn bị xong. Trần Lạc nói:
“Lấy 100 xiên thịt gà, 100 xiên thịt lợn, 10 con tôm lớn cho vị khách của chúng ta đi.”
Bây giờ thịt gà thì hắn đã có thể tự nuôi rồi, còn thịt lợn thì là thứ mà Trần Lạc trữ nhiều nhất. Còn tôm ấy mà, hắn chọn là do có số lượng ít, có mỗi 10 con thôi. Đây đều là những gì mà tự Dư Quang nói đó nha, bảo hắn chọn bừa 3 thứ trong danh sách đó. Dư Quang há to miệng, đang định kêu lấy thêm cho hắn ta 10 lon bia. Nhưng mà khi mùi thơm bay bốn phía, mùi thịt nướng bay tới trước mặt của Dư Quang thì hắn ta cũng không quan tâm được nhiều thứ như thế nữa, hắn ta bắt đầu ăn như gió cuốn mây bay. Dư Quang cười lớn nói:
“Sảng khoái, cuối cùng Dư Quang ta cũng có thể ăn được thịt nướng rồi.”
Trần Lạc hừ nhẹ một tiếng, đây là bữa cuối cùng trong cuộc đời của ngươi rồi đó. Khi Dư Quang nhìn thấy phía bên Trần Lạc đang ăn móng giò heo, thịt bò nướng và một số rau dưa ngâm chua thì hắn ta bỗng cảm thấy thịt nướng trong tay bản thân cũng không thơm không ngon tới vậy nữa. Số thịt nướng này chưa được ướp gia vị, so với những thứ do Mã Ngọc làm thì kém hơn rất nhiều. Trần Lạc thường ăn mấy đồ này, hơn nữa cộng thêm việc hắn vừa mới ăn tối, thế nên hắn chỉ ăn tượng trưng vài xiên mà thôi. Còn Từ Thanh, Cuồng Lôi và Ngân Linh thì ăn như hổ đói. Trần Lạc cười nhẹ, Ngân Linh sợ là cũng đi theo con đường thùng cơm giống Triệu Tử Ý rồi, cũng ăn được phết đó chứ. Được rồi, là do Trần Lạc đề cao Ngân Linh quá rồi, không phải ai cũng có thể làm giống như Triệu Tử Ý được. Ngân Linh ăn khoảng 30 xiên là đã no không ăn được nữa rồi. Cuồng Lôi uống từng ngụm bia lớn, ăn từng miếng thịt to, hắn ta nói năng nghe không rõ lắm:
“Lựa chọn sáng suốt nhất cuộc đời này của ta chính là đi theo đại ca. Nếu như đổi lại là cái đám người cũ kia của ta thì sợ rằng đến phân gà ta cũng chẳng có mà ăn.”
Từ Thanh đang ăn một cái móng giò heo, khắp miệng của hắn dính đầy dầu mỡ, hắn chỉ có thể nói:
"Ta cũng như thế.”
Thịt nướng của Dư Quang nhanh chóng bị ăn hết sạch. Trần Lạc đứng dậy, nhàn nhạt nói:
“Đi thôi, ta tiễn ngươi lên đường nào.”
Sắc mặt Dư Quang khựng lại, sau đó hắn ta ngơ ngác đứng dậy:
“Ta nói năng lỗ mãng, vậy nên ta cũng đã chuẩn bị từ sớm rồi. Nhưng mà trước khi chết, ta có thể được ăn một bữa thịt nướng như thế này thì cũng được coi là thỏa mãn rồi.”