Chẳng qua là do Dư Quang chán sống rồi, chứ hắn ta không phải là đồ ngu. Trần Lạc có thể cho hắn ta ăn đồ nướng thì đã là vượt quá dự liệu của hắn ta rồi. Trần Lạc nhấc Dư Quang lên:
“Đồng bọn của ngươi ở đâu?”
Dư Quang cực kì phối hợp mà đưa Trần Lạc đến một căn nhà. Ở đây có nhất nhiều người lang thang ở tầng thấp sinh sống, gần như tất cả đều là cấp 4 giống Dư Quang, hoặc không thì đều là những người sống sót tàn phế, đang cố gắng thoi thóp những hơi thở cuối cùng. Trước khi Dư Quang đi có để lại một lời nhắc, nếu như hắn ta không quay lại thì mọi người hãy đem tin tức Hừng Đông thành là đồ vô năng truyền ra ngoài. Có người nhìn thấy Dư Quang thì kinh ngạc nói:
“Dư Quang, vậy mà ngươi vẫn còn sống để quay lại ư?”
Nghe thấy động tĩnh, có một nhóm người vội vàng chạy ra. Có người nhìn chằm chằm Trần Lạc, ánh mắt nhìn có vẻ không đứng đắn.
"Nhìn tên tiểu tử kia đi, da hắn ta trắng như thế, nhìn mềm mại như thế, thậm chí còn đẹp hơn cả đàn bà.”
Hai tên ăn mày hôi thối muốn xông lên phía trước động chân động tay. Ánh mắt của Trần Lạc bỗng lạnh đi, hai tên ăn mày đó liền đầu lìa khỏi cổ, dọa cho cả đám người sợ hãi. Trần Lạc dùng một chân đá Dư Quang ngã xuống, hắn ta cao giọng nói:
“Ngươi tìm đến Hừng Đông thành, việc mà ngươi muốn nhờ Hừng Đông thành làm thì đã làm được chưa?”
Trên mặt Dư Quang vẫn còn mang theo nụ cười.
"Làm được rồi, làm được rồi. Hừng Đông thành đúng thật là việc gì cũng làm được, Dư Quang ta khâm phục rồi.”
Trần Lạc tiếp tục nói:
"Ngươi ăn nói không suy nghĩ, ngươi có thừa nhận hay không?”
Dư Quang gật đầu:
“Là do Dư Quang ta có mắt không tròng, dám xem thường Hừng Đông thành.”
Trần Quang nói:
“Ngươi dám xúc phạm đến tôn nghiêm của Hừng Đông thành chúng ta, vậy ta phán ngươi tội tử hình, có vấn đề gì hay không?”
Dư Quang lắc lắc đầu:
"Ta tâm phục khẩu phục, không có vấn đề gì hết.”
Trần Lạc lấy ra một con gao găm do Long Vũ làm ra:
"Ngươi tự mình làm hay là để ta ra tay?”
Dư Quang nhận lấy:
"Không thể làm bẩn tay đại ca được, để ta tự mình làm.”
Dư Quang nói xong thì hít sâu một hơi, hắn ta nhắm thẳng vào tim mình mà đâm thẳng vào, sau đó vô lực nói:
“Mười tám năm sau ta lại là một hảo hán, những người anh em, ta đu trước đây.”
Dư Quang chầm chậm ngã xuống. Những người ở tầng thấp chỉ có tràn đầy tuyệt vọng đối với mạt thế mà thôi. Đối với bọn hắn mà nói, cái chết thật sự không phải là thứ gì đó đáng sợ, ngược lại nó còn giống như một loại giải thoát. Trần Lạc nhàn nhạt nói:
“Hắn ta là một người đáng mặt đàn ông.”
…
Nhìn thấy Dư Quang bị chôn đi, Trần Lạc liền nhớ tới bản thân của đời trước. Đời trước hắn sống một cuộc sống như muốn chết, chán sống thì đi kiếm quái vật kiếm chuyện. Cái bất đồng chính là Trần Lạc có thể sử dụng hành tẩu hư không để chạy trốn. Trần Lạc lấy ra hai bao gạo đã chuẩn bị sẵn, nhàn nhạt nói:
"Các ngươi vất vả rồi, có cơ hội thì nhớ đi tuyên truyền giúp Hừng Đông thành chúng ta nhé.”
"Trời ơi, là gạo trắng.”
Những tên ăn mày thi nhau kêu lên. Những thứ mà có thể ăn đến phát ngán ở đầu kì mạt thế, giờ đây lại trơe thành những vật tư chỉ có thể ước chứ không thể cầu. Một tên ăn mày như nghĩ tới gì đó, hắn ta dè dặt nói:
“Cảm tạ đại nhân, ngươi nhớ cẩn thận một chút. Ta từng trông thấy một con tang thi tự xưng là nữ vương, thực lực của nó cực kì mạnh mẽ.”
Trần Lạc ngẩn người:
"Cảm ơn nhiều.”
Hắn không cần thiết phải vênh váo hung hăng đối với những người ăn mày này làm gì, làm thế có thể có chút cảm giác thành tựu nào không? Chỉ cần kiếm bừa một tên cấp 5 thôi cũng đã có thể làm được rồi. Đây đều là những người đáng thương mà thôi. Cứ sống khách khí với họ một chút, thậm chí còn có thể nhận được những thu hoạch ngoài mong muốn. Trong miệng Trần Lạc thầm lẩm bẩm:
“Tang thi nữ vương ư? Hình như thật sự có cái thứ này tồn tại, tương lai nó sẽ là một con tang thi cấp vương cực kì mạnh. Không biết nó so với Đại Tráng thì như thế nào nhỉ. Bây giờ khả năng là Đại Tráng không thể so sánh được với nó đâu nhỉ.”
Mặc dù Đại Tráng rất thông minh, nhưng hắn ta lại bắt đầu hơi muộn. Khi Băng Lâm đạt cấp 7 thì Đại Tráng vẫn còn chưa tới cấp 6, mà nếu như so với phát triển bình thường của Băng Lâm thì sau này hắn ta còn không phải là con tang thi đầu tiên đạt tới cấp vương đâu. Mà điều quan trọng nhất là, Đại Tráng có bất kì cơ duyên nào thì đều bị đại ca của hắn âm thầm lén lút trộm đi hết rồi. Thật là đáng thương nha! Con tang thi đó ở khu vực này hay sao? Vậy thì phải bảo Từ Thanh và Cuồng Lôi chú ý một chút. Trần Lạc quay về căn cứ chi nhánh, hắn ta liền nghe thấy tiếng Vưu Lý gào thét:
"Được lắm, các ngươi ăn thịt nướng mà không gọi ta với, nếu như không phải do ta ngửi thấy mùi thơm thì có phải là các ngươi còn định ăn lẻ tiếp hay không?”