Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 561: Chương 561: Hệ Hỏa Cấp 9

Vưu Lý bây giờ đang ở lại trong căn cứ của Từ Thanh để giúp thuận tiện liên lạc. Vưu Lý cả ngày chỉ mải chơi máy tính, không phân ngày đêm. Khi Trần Lạc đến thì hắn ta vẫn còn đang bận ngủ. Cuồng Lôi cản Vưu Lý lại:

“Đại ca có nói là cho ngươi ăn đâu.”

Bây giờ Vưu Lý vẫn còn đang ở trong giai đoạn lập công chuộc tội mà. Thế nên Vưu Lý chỉ đành chảy nước miếng ngồi bên cạnh nhìn bọn họ. Thấy Trần Lạc quay về, Vưu Lý vội vã tỏ ra đáng thương mà nói:

“Ngươi đã đồng ý là sẽ cho ta ăn thịt mà.”

Vưu Lý cũng hiểu rõ Trần Lạc là người ăn mềm không ăn cứng.

“Vưu Lý ta không có công lao thì cũng có khổ lao mà, chẳng nhẽ ngươi nhẫn tâm nhìn ta cứ ngồi đây nhìn thôi hay sao?”

Trần Lạc gật đầu:

“Được, ta cho ngươi ăn.”

Để cho Vưu Lý cứ ngồi nhìn mà không cho hắn ta ăn như vậy cũng không tốt lắm. Mà hắn cũng nhận lời sẽ cho hắn ta ăn một bữa thịt một tuần rồi, Vạn Kiệt Quy vẫn còn phải mong chờ vào Vưu Lý liên lạc nữa mà. Vưu Lý vui mừng mà cầm lấy hai cái bánh nướng:

“Ta thích nhất là ăn loại bánh này, vừa giòn vừa thơm, lại còn có cả chân gà nữa.”

Trần Lạc đưa hai viên tinh thể, một viên là hệ lôi cấp 8 và một viên là hệ hỏa cấp 9 cho Cuồng Lôi và Từ Thanh, để cho bọn hắn sớm ngày đạt được lên cấp 8. Kể cả không có viên tinh thể này thì khi tang thi tiến hóa lên cấp 6, chắc chắn bọn hắn cũng có thể đạt tới cấp 8 trong vòng nửa tháng nữa. Nhưng mà bọn hắn là những người trụ cột, nếu như không nhanh chóng nâng cao năng lực của bọn hắn lên thì thật sự là có chút không nỡ nhìn. Còn sau khi bọn hắn tăng cấp xong, tinh thể dư lại sẽ để cho Pháp Vương và Mễ Linh. Từ Thanh từ chối, hắn ta cười hi hi nói:

“Không cần đâu thủ lĩnh, khi nãy ta cũng nói với ngươi rồi, mấy hôm trước cũng có người đến tìm chúng ta đó, hắn ta đưa cho chúng ta một viên tinh thể hệ hỏa cấp 7. Ta đã tự mình giữ viên tinh thể đó lại rồi. Ta có cảm giác nhiều nhất là sáng mai, ta sẽ có thể tăng cấp lên tới cấp 8.”

Trần Lạc đã từng nói nếu như có được tinh thể cấp 7 cấp 8 phù hợp với bản thân thì có thể tự mình dùng luôn cũng được. Trần Lạc nghe vậy thì mỉm cười, vậy thì việ tinh thể cấp 9 này hắn đưa luôn cho Mễ Linh vậy, Mễ Linh sẽ không cần dùng tinh thể dư lại nữa. Trần Lạc lại đem theo Ngân Linh đến chỗ của Mễ Linh. Mễ Linh thấy Trần Lạc thì trong mắt lộ ra nét vui mừng. Ngân Linh không ngờ rằng ở đây lại có một vị mỹ nữ như thế, thế mà sư phụ của cô còn nỡ phái ra ngoài nữa. Trần Lạc cười nói:

“Ngân Linh, đây là chị của Mễ Lạp, Mễ Linh. Ngươi có thể gọi cô ấy là...”

Ai mà biết được Ngân Linh lại buột miệng gọi:

“Chào sư mẫu.”

Ngân Linh nghe thấy tên Mễ Lạp, liền vô thức gọi luôn sư mẫu. Khuôn mặt Mễ Linh đỏ rực lên, cô nói với vẻ hơi hoảng loạn:

"Đừng nói lung tung.”

Mễ Lạp ở trong nhà, cô đang định hấp thụ viên tinh thể cấp 10 hệ quang minh mà lấy được từ chỗ Diệp Vũ. Đột nhiên Mễ Lạp đau đớn ôm lấy đầu mình, cô không nhịn được mà kêu lên một tiếng. Lăng Sương ở bên ngoài nghe thấy động tĩnh, không nhịn được mà đẩy cửa tiến vào trong, cô ấy cực kì lo lắng hỏi thăm:

“Chị làm sao vậy, chị không sao chứ?”

Mễ Lạp không đáp lời, một lát sau, cơn đau dần dần biến mất đi, sắc mặt cô hơi trắng, miễn cưỡng cười nói:

“Không sao cả, chỉ là tăng cấp rồi mà thôi, sẽ đau một lát.”

Ngưng Sương thấy Mễ Lạp thật sự không sao cả thì mới yên tâm, cô nghi hoặc hỏi:

“Tăng cấp sẽ đau ư?”

Mễ Lạp cảm thấy kì quái mà hỏi ngược lại:

"Khi tăng cấp ngươi không cảm thấy đau ư? Đúng rồi, khi ngươi tăng lên tới cấp vương thì đau tới mức nào vậy, để ta chuẩn bị tâm lý một chút.”

Ngưng Sương ngơ ngác:

“Làm gì có đâu, khi ta tăng cấp cả người ta còn cảm thấy rất ấm áp, chẳng đau đớn chút nào cả, ngược lại ta còn cảm thấy rất thoải mái ấy chứ.”

Mễ Lạp tỏ ra không thể hiểu nổi nhìn Ngưng Sương. Tất cả mọi người đều đau đớn, mỗi ngươi là không thấy đau ư? Chẳng nhẽ là do không cùng chủng loài à? Hình như chỉ có nguyên nhân này mà thôi. Ngưng Sương nói:

“Chị à, tối nay ta vẫn ngủ với ngươi nhé.”

Mễ Lạp uyển chuyển từ chối:

"Trần Lạc sẽ về nhanh thôi.”

Ngưng Sương thất vọng mà gật gật đầu, ai mà biết được Mễ Phạn lại ở trong phòng khách nghe thấy bọn họ nói chuyện. Nó nhảy xuống khỏi ghế sofa, chạy nhanh tới, giả bộ bấm bấm tay tính toán.

“Ta tính qua rồi, tối nay khả năng cao là Trần Lạc không quay về đâu.”

Mễ Lạp ồ một tiếng, chắc là hắn có việc gì đó nên mới không về được. Mễ Phạn cười trộm, đại ma vương Mễ Phạn ra uy, ta chỉ nói là khả năng cao mà thôi. Đột nhiên trong lòng Mễ Phạn có cảm ứng gì đó. Trần Lạc hình như gặp phải chuyện gì xui xẻo rồi. Nhưng mà đây chỉ là chuyện nhỏ, quan trọng là vì sao Trần Lạc lại gặp xui xẻo nhỉ? Mễ Lạp đi ra bên ngoài, cô vừa mới tăng cấp lên cấp 8, thế nên cô cảm thấy trong cơ thể mình như có một luồng sức mạnh cực kì to lớn đang chảy trong đó, thế nên cô cũng có cảm ứng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!