Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 562: Chương 562: Mệt Mỏi

Mễ Lạp để hai tay thành hình chữ thập, cô ngẩng đầu nhìn lên trời cao. Đại khái khoảng 3 giây sau, trên trời cao xuất hiện một mảnh quang vũ màu bạch ngọc. Màn mưa ánh sáng đó chiếu sáng bầu trời đêm đen, chiếu sáng luôn cả nửa cái căn cứ. Có thành viên không kìm được mà chạy ra khỏi phòng, ngơ ngác nhìn lên trời, đây là có chuyện gì sảy ra vậy? Đợi đến khi cơn mưa ánh sáng đó rơi xuống cơ thể hắn, những mệt mỏi của cả một ngày bôn ba vất vả bỗng chốc bị cuốn bay đi hết, tinh thần hắn bỗng chốc tràn đầy năng lượng.

Đồng thời, hắn còn có cảm giác dị năng trong cơ thể đang âm thầm nhảy lên, sức mạnh trong cơ thể hắn được tăng lên không ít. Mà cũng do bọn hắn không bị thương, nếu có bị thương thì khi trở về cũng được hệ quang minh chữa trị xong hết rồi. Nếu mà có vết thương rồi đứng dưới cơn mưa ánh sáng này thì chắc chắn vết thương cũng sẽ được khôi phục. Tường trưởng lão há miệng ra, dùng miệng nhận lấy cơm mưa ánh sáng này. Còn Lăng Sương thì lại nhảy múa hoan hô dưới cơn mưa giống như một đứa trẻ vậy. Còn Hải Cơ lại giống như không thích cảm giác đốt vào vết thương của cơn mưa này đem lại, nên cô ấy quay trở về phòng. Nhìn cảnh Mễ Lạp được ánh sáng thần thánh chiếu rọi, Mễ Phạn kinh hô một tiếng:

"Mễ Lạp, ngươi giỏi thật đấy.”

Mễ Lạp hơi mỉm cười, cô cảm thấy rất mệt mỏi, dị năng trong cơ thể cô không còn bao nhiêu cả. Mễ Phạn đã nói đêm nay Trần Lạc sẽ không trở về, vậy thì cứ để Ngưng Sương ở cùng cô đi. Tất nhiên Trần Lạc sẽ trở về rồi, hơn 10 giờ hắn trở về đến căn cứ. Sau khi về phòng, lúc hắn đang định đẩy cửa tiến vào, thì liền nhìn thấy một cơ thể trắng như ngọc ở trong bồn tắm đi ra. Trần Lạc kinh ngạc hô một tiếng:

“Tại sao ngươi lại ở đây?”

Là Ngưng Sương. Ngưng Sương ngẩn ra, sau đó cô nhanh chóng chạy vào trong phòng. Mễ Lạp khổ sở xoa xoa đầu, lần này Ngưng Sương bị thiệt lớn rồi. Mễ Lạp đi ra cửa, bất lực nói:

“Mễ Phạn nói ngươi không quay về, thế nên ta mới để cô ấy ở đây. Đêm nay ngươi ngủ cùng với Mễ Phạn đi.”

Mễ Phạn nói vậy ư? Mễ Lạp quay về phòng an ủi Ngưng Sương. Ngưng Sương nhỏ giọng nói:

"Không sao cả, ta đã từng bị nhìn qua rồi.”

"Ầm ầm.”

Mặt đất bỗng sảy ra một cơn chấn động rất mạnh, cách đó xa cả hơn chục dặm vẫn có thể cảm nhận được sự rung chuyển của mặt đất.

"Chuyện gì sảy ra vậy?”

Vạn Kiệt Quy bị dọa một trận. Diệp Vũ đứng bên cạnh Vạn Kiệt Quy, ánh mắt hắn trở nên ngưng trọng. Thị lực của hắn rất tốt, hắn hình như nhìn thấy một thứ gì đó giống thiên thạch rơi xuống với tốc độ rất nhanh. Có lẽ cơn địa chấn ban nãy là do nó mà nên. Diệp Vũ nói:

"Đi, chúng ta qua đó xem thử xem, nói không chừng chúng ta còn có thể kiếm được quặng sắt hay gì đó từ viên thiên thạch kia thì sao.”

Nhóm Diệp Vũ có 3 người, trừ hắn ta và Vạn Kiệt Quy ra thì còn có một người đàn ông to cao vạm vỡ nữa, đây cũng là một tâm phúc được Diệp Vũ cực kì tin tưởng. Tất nhiên, Vạn Kiệt Quy là người xếp đầu tiên, Diệp Vũ vẫn thân thiết với Vạn Kiệt Quy nhất. Nơi họ đến là một khu công nghiệp cũ đã bị bỏ hoang từ trước khi mạt thế sảy ra. Sau khi tới gần, Diệp Vũ đứng từ xa nhìn thì chỉ thấy một cái hố sâu cực kì to, to hơn cái hố mà hôm đó Trần Lạc dậm chân tạo nên rất nhiều. Khốn kiếp thật, hôm đó hắn ta hủy mất thao trường của ta, mồm thì nói sẽ đền mà chẳng thấy đền ở đâu cả.

Cảnh tượng khiến cho Diệp Vũ cảm thấy kinh hãi xuất hiện. Khi bụi đất tan đi, một người đàn ông ngẩn mặt lên trời hét một hơi dài, hai tay hắn ta mở rộng, năm ngón tay hướng lên trời. Hấn ta lơ lửng giữa không trung, mái tóc dài phía sau bay bay trong gió. Theo tiếng hét của người đàn ông, từng con quái vật to lớn một bò từ dưới đất bò lên. Tổng cộng có 4 con, người khổng lồ to lớn màu đất đó đứng ngay cạnh người đàn ông, mỗi bước đi của nó đều khiến cho mặt đất phải rung lên.

Vẻ mặt của Diệp Vũ tràn đầy vẻ không thể tin nổi. Những người khổng lồ này đều mang lại cho hắn cảm giác rất áp bức, hơn nữa ở đây lại còn có tận 4 con. Đến một con thôi hắn cũng không đánh lại nổi mà. Sau khi vẻ không thể tin biến mất, trên mặt Diệp Vũ bỗng hiện lên vẻ mặt cực kì vui mừng. Thể đột biến, đây nhất định là thể đột biến. Hơn nữa đây còn là loại thể đột biết cực kì lợi hại nữa cơ, nó chắc chắn cách xa những con mà hắn từng biết trước đây. Nếu như hắn có thể lấy được tinh thể của nó thì thế nào?

Diệp Vũ chắc chắn không thể tin đây là con người hay tang thi bình thường được, đến cả Trần Lạc còn không mạnh được như thế này cơ mà. Hô hấp của Diệp Vũ trở nên gấp gáp, cơ duyên của hắn ta đến rồi. Chỉ cần lần này hắn có thể lấy được tinh thể của con tang thi này thì hắn sẽ có thể một bước lên mây. Đến lúc đó Trần Lạc là cái thá gì cơ chứ, Trần Lạc cũng chỉ cao hơn hắn ta một bậc mà thôi, nếu hắn lấy được viên tinh thể này thì nói không chừng hắn còn có thể tăng 2 cấp ấy chứ. Mặt mũi mà hắn đã mất có khả năng lấy lại được rồi. Vạn Kiệt Quy và Cao Nghĩa Hằng đần ra, sau đó cũng hiểu ra rằng đây có thể là thể đột biến. Cao Nghĩa Hằng thấp giọng nói:

“Đại ca, ở đây quá nguy hiểm, chúng ta đi trước đi.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!