Hơn nữa, Trần tiên nhân có rất nhiều đồ ăn ngon, kể cả Diệp Vũ có được thực lực có thể đánh tận trời thì hắn ta cũng có thể biến ra thịt được hay sao? Ta muốn ăn thịt, thế nên ta chỉ có thể xin lỗi ngươi nha. Diệp Vũ nhắc nhở:
"Các ngươi phải giấu tin tức này cho thật kỹ, tuyệt đối không thể để lộ tin tức này ra ngoài được. Bây giờ số người muốn ôm đùi Trần Lạc cũng không ít, một khi truyện này bị Trần Lạc phát hiện ra thì chúng ta sẽ không thể giữ được đâu. Kể cả bọn hắn có lấy được tinh thể đi chăng nữa thì không tốn khoảng 1 tháng, chắc chắn bọn hắn không thể hấp thu hết được. Nếu trong lúc đó Trần Lạc đi đến tìm hắn thì biết làm thế nào? Thế nên hắn nhất định phải bảo vệ cái bí mật này. Cao Nghĩa Hằng dùng sức gật đầu:
"Đại ca cứ yên tâm đi.”
Vạn Kiệt Quy thuận thế cũng vỗ vỗ ngực:
"Ta nhất định sẽ giấu cái tin tức này xuống bụng, kể cả ta có chết thì ta cũng sẽ không nói ra đâu.”
Vạn Kiệt Quy nói xong liền quay đầu liên lạc với Vưu Lý. Trần tiên nhân đúng là thần mà, hắn tính rất chuẩn Diệp Vũ sắp gặp được kì ngộ nha. Quanh đó không hề có ai cả, nếu như không phải là Trần Lạc đã mua chuộc hắn ta thì làm gì có ai biết chuyện Diệp Vũ gặp được kì ngộ đâu? Diệp Vũ tràn đầy thỏa mãn nói:
“Các ngươi đều là anh em của ta, tất nhiên là ta tin tưởng các ngươi rồi. Đi, chúng ta cùng nhau đi bắt vài tên xui xẻo về đây để cho ân nhân của chúng ta dùng bữa nào.”
Chuyện phải đi bắt mấy kẻ xui xẻo là chuyện tất nhiên. Nếu không nhỡ lúc tên thể đột biến cấp vương đói mà không có cái cho nó ăn, nó ăn luôn ba người họ thì biết làm sao? Sau khi bắt ba tên xui xẻo về, Cao Nghĩa Hằng lại đột nhiên nói:
"Đại ca, đợi ta một chút, sáng nay ta ăn thịt biến dị, cảm thấy bụng dạ không thoải mái lắm. Ta đi vệ sinh một lát.”
Diệp Vũ cau mày lại, chẳng nhẽ hắn còn có thể để cho Cao Nghĩa Hằng đi ra quần hay sao?
…
Khương Sơ Tuyết chải lông cho Samoyed, Samoyed ngoan ngoãn nằm im.
Phải xinh đẹp thì mới có người yêu thương.
Nói đúng ra, Khương Sơ Tuyết mới là chủ nhân của Samoyed.
Khương Sơ Tuyết chải lông cho Samoyed xong, kéo chân trước của Samoyed lên để ôm một cái, sau đó cô ngẩn người ra, nhìn cái bụng của Samoyed hơi nhô lên.
Sao thế này.
Khương Sơ Tuyết cẩn thận quan sát một chút, sau đó bật cười:
"Ngươi đang có thai à?"
Samoyed cũng không biết ra sao, ta có thai?"
Sao ta lại không biết vậy?
Chẳng trách dạo gần đây thái độ của ngân lang cứ kỳ lạ sao ấy.
Khương Sơ Tuyết đứng trong sân hô to:
"Trần Lạc, Trần Lạc."
Trần Lạc lười biếng bò dậy khỏi sô pha, đừng hỏi tại sao hắn lại ngủ trên sô pha.
Bởi vì Ngưng Sương đúng là người thành thật, chuyện gì cô cũng dám nói thật.
Trần Lạc đi ra khỏi phòng, Khương Sơ Tuyết vui vẻ nói cho Trần Lạc biết chuyện Samoyed mang thai.
Trần Lạc cũng bất ngờ, Pháp Vương, ngươi đúng là trâu bò.
Cấp bậc của ngươi không thấp, nhưng vẫn có thể sinh con cái đầy nhà.
Sinh vật càng cường đại thì càng khó sinh đẻ, mà con cái đẻ ra sẽ có thiên phú rất tốt.
Đúng là người không bằng chó.
Nhìn bụng của Samoyed này chắc không phải mới có thai, có lẽ hơn một tháng sau sẽ có một loạt chó con ra đời.
Lần này không cần phải nghi ngờ, chắc chắn là con của Pháp Vương rồi.
Cũng không biết Pháp Vương đã chạy đi đâu, có điều dù có chạy đến chỗ nào thì hầu như đến buổi tối nó sẽ trở về ăn thịt cá.
Ngân lang im lặng nhìn chằm chằm vào Samoyed, nó cảm thấy địa vị của mình đã chịu uy hiếp.
Trần Lạc đột nhiên nhận được tin tức của Vưu.
"Vạn Kiện Quy truyền tin đến, nói là Diệp Vũ phát hiện ra một con tang thi rất mạnh."
"Hôm trước ngươi đã cho ta ăn thịt nướng BBQ, hôm nay ta vừa nhận được tin tức đã nói cho ngươi luôn."
Ý của Vưu là, may mắn ngươi còn biết đối xử tốt với ta, nếu không, chậc chậc.
Vưu miêu tả lại hình dạng của con tang thi lia.
Người khổng lồ có thể điều khiển thổ nguyên tố, biết triệu hồi thiên thạch xuống?
Trần Lạc siết chặt nắm tay lại, trong mắt tràn đầy hưng phấn, Diệp Vũ, ngươi đúng là không làm ta thất vọng.
Quả nhiên ngày đó ta chèn ép ngươi là đúng đắn, nhanh như vậy mà ngươi đã có thu hoạch rồi.
Vạn Kiện Quy ơi Vạn Kiện Quy, làm tốt lắm, về sau ta sẽ khen thưởng cho ngươi.
Chờ Diệp Vũ lấy được tinh thể xong mới đến ăn trộm đi?
Không không không, liên tiếp bị mất trộm tinh thể, Diệp Vũ có là đồ ngu cũng nhận ra vấn đề.
Chẳng phải con tang thi kia vẫn còn sống hay sao?
Đột Biến Thể cấp vương, hơn nữa còn đang sống, đời này Trần Lạc chưa từng gặp được, phải đi tới nhìn một cái.
Người khác thì sợ, nhưng Trần Lạc không sợ chút nào, thậm chí còn hưng phấn không thôi.
Để ta xem xem ngươi có ba đầu sáu tay thế nào.
Trần Lạc vội vàng tìm bộ áo giáp màu tím lấy từ chỗ Bạch Hạo.
Có cái áo giáp này, cho dù không dùng chiêu hành tẩu hư không, thì tang thi cấp vương cũng không làm gì được Trần Lạc.