Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 565: Chương 565: Đột Biến Thể Cấp Vương

Bình thường Trần Lạc hay được áo giáp này cho Mễ Lạp mặc, hoặc là đưa cho Long Vũ cầm đi nghiên cứu.

Nhưng lần này đi gặp Đột Biến Thể cấp vương, cho nên mặc theo để bảo đảm an toàn.

Trước khi đi, Trần Lạc còn hỏi Mễ Phạn:

"Mễ Phạn à, vận may lần này của ta thế nào?"

Mễ Phạn hơi suy nghĩ một chút rồi trả lời:

"Vận may bùng nổ luôn."

Trần Lạc rất hài lòng, đúng thế, vận may của Diệp Vũ chính là vận may của ta.

Vị trí của mấy người kia không gần căn cứ của hắn, cách hơn bốn nghìn dặm.

Cho dù Trần Lạc có thể sử dụng hành tẩu hư không để đến nơi trong chớp mắt, nhưng lần này khong dùng được, không còn dị năng thì làm sao mà đối phó với Đột Biến Thể cấp vương được.

Trần Lạc chỉ có thể chạy như điên, trước kia chạy một hồi dã thấy mệt, hiện tại càng chạy càng có sức.

Ha ha, tinh thể cấp vương ơi, ta đến đây.

Trần Lạc không biết vị trí cụ thể, nhưng chẳng phải vẫn còn Vạn Kiện Quy sao? Hắn chỉ đường cho Trần Lạc chạy tới.

Bảy chục phút sau, Trần Lạc đã chạy tới nơi.

Hắn hơi dừng lại để nghỉ mọt chút, chờ hơi thở ổn định lại, sau đó chậm rãi đi tới chỗ Diệp Vũ.

Có Vạn Kiện Quy đi theo, không cần lo Diệp Vũ sẽ biến mất.

Một tiếng hét thảm thiết vang lên, một kẻ xui xẻo bị Diệp Vũ bắt tới đã bị con Đột Biến Thể cấp vương đối diện cắn chết.

Sắc mặt Diệp Vũ không chút thay đổi, xin lỗi, ta cũng không còn cách nào khác, phật chết chùa vẫn còn nguyên.

Ba người Diệp Vũ ngồi chờ ở vị trí cách Đột Biến Thể không xa, mở to đôi mắt nhìn chằm chằm vào Đột Biến Thể, trong lòng thầm nhủ mau chết đi, mau chết đi.

Đột Biến Thể cấp vương đột nhiên cảnh giác lên, ngẩng đầu nhìn về phương xa, sau đó từng hàng gai nhọn sắc bén nhô ra khỏi mặt đất.

Ép một bóng người khác xuất hiện.

Người này đúng là Trần Lạc.

Diệp Vũ nhìn thấy vậy, đồng tử tức khắc co lại, người mới xuất hiện là Trần Lạc.

Sao có thể như thế được, sao Trần Lạc lại tới đây?

Nơi này là vùng hoangg vu dã ngoại, không gần căn cứ của hắn, sao lại trùng hợp gặp được Trần Lạc như vậy?

Vạn Kiện Quy hoảng hốt nói:

"Không xong, sao lại là hắn."

Đột Biến Thể cấp vương híp mắt nói:

"Các ngươi quen biết hắn? Người hầu chỉ cần ba người các ngươi là được rồi, ta thấy hắn không tồi, hương vị chắc là cũng được."

Trong lòng Diệp Vũ đột nhiên nảy ra một ý, có lẽ có thể để cho con Đột Biến Thể có thực lực cường đại này xử lý Trần Lạc.

Hiện tại Đột Biến Thể còn chưa chết đâu.

Tên này chắc chắn đang định trốn bên cạnh để nhân cơ hội nhặt của hời, đáng tiếc hắn đã coi thường năng lực cảm giác của Đột Biến Thể, cho nên mới bị phát hiện.

Không cần ta phải vắt óc suy nghĩ cách đối phó với hắn, chính hắn sẽ bị giết chết.

Trần Lạc ra vẻ nghi ngờ nhìn đôi mắt của Đột Biến Thể, nhìn thấy hai mắt nó đỏ lên, kinh ngạc nói:

"Là tang thi, anh Diệp, sao các ngươi lại ở cùng với tang thi?"

Trần Lạc cười khì khì:

"Anh Diệp, ba người các ngươi bị con tang thi ức hiếp đúng không, yên tâm, để ta, ta sẽ giết nó giúp các ngươi."

Trong lòng Diệp Vũ cười thầm, giết nó? Là nó giết ngươi mới đúng, ngươi đang trốn bên cạnh muốn nhặt của hời, lại xem thường năng lực của con tang thi này, ngươi chờ chết đi.

Vân may của ta đúng là không ai có thể so sánh được, kẻ địch không thể giết được, đã có người khác đến giết thay ta.

Trần Lạc thật sự muốn đánh một trận với con tang thi cấp vương này, dù sao cả đời này lẫn đời trước hắn chưa từng được đánh lần nào.

Nhưng con tang thi này đúng là không biết nể mặt gì cả, Trần Lạc vừa đến, tuổi thọ của nó cũng đã gần hết.

Cũng đúng thôi, con tang thi Đột Biến Thể này đã tới cấp vương, cho nên tuổi thọ rất ngắn.

Có thể sống tới lúc Trần Lạc đến nơi, cũng đã đủ nể mặt Trần Lạc.

Đột Biến Thể đột nhiên ôm đầu lại, nằm trên mặt đất lăn lộn kịch liệt, tiếng kêu thảm thiết vang tận trời xang.

Trong đầu Diệp Vũ trống rỗng, lúc trước hắn ngóng trông Đột Biến Thể chết luôn, hiện tại chỉ hy vọng nó còn sống nhăn.

Ta còn chờ ngươi xử lý Trần Lạc giúp ta cơ mà.

Ngươi chết không đúng lúc chút nào.

Quan trọng nhất là, nó chết ngay trước mặt Trần Lạc, vậy thì tinh thể nên về tay ai đây?

Trần Lạc cũng thất vọng không thôi, sao ngươi đã chết rồi?

Không ngờ ở đây có tới hai người mong chờ Đột Biến Thể không chết.

Đột Biến Thể nằm trên mặt đất, không còn động tĩnh gì.

Vạn Kiện Quy ngẩn ra, khàn giọng nói:

"Chúng ta đã phát hiện ra con tang thi này trước, cho nên tinh thể của nó thuộc về đại ca ta."

Cao Thượng Hằng thấp giọng khuyên nhủ:

"Đại ca, hắn là bậc mười, chúng ta không phải đối thủ của hắn, nếu mạnh mẽ đối đầu với hắn chỉ có thể bỏ mạng ở đây thôi."

Sắc mặt Diệp Vũ trắng bệch, siết chặt lòng bàn tay lại, nắm tới mức phát đau.

Sao hắn lại không biết bản thân không phải đối thủ của Trần Lạc?

Thiên phú của Vạn Kiện Quy không tốt, hắn và Cao Thượng Hằng mới đến bậc bảy, hoàn toàn không thể đối phó với Trần Lạc.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!