"Bí mật về con Đột Biến Thể này chỉ có ba người chúng ta biết, ngươi có thừa nhận chuyện này không?
"Các ngươi tin rằng Trần Lạc chỉ trùng hợp xuất hiện ở đây thôi sao? Việc này chắc chắn không phải là trùng hợp, rõ ràng hắn đã trốn ở đây trước rồi, chẳng qua bị Đột Biến Thể ép nên mới lộ mặt ra thôi."
"Điều này chứng minh Trần Lạc đang muốn âm thầm theo dõi, định ôm cây đợi thỏ."
Câu này đúng là oan uổng cho Trần Lạc, hắn từ xa vội vội vàng vàng tới đây, vừa lúc bị Đột Biến Thể tấn công, cho nên Diệp Vũ mới ngộ nhận là Trần Lạc đang trốn thì bị Đột Biến Thể ép phải xuất hiện.
Diệp Vũ tiếp tục nói:
"Điều này không thể chứng minh ngươi là gián điệp, nhưng vừa rồi ta đã suy nghĩ cẩn thận, Cao Thượng Hằng, chính ngươi đã để lộ ra rất nhiều dầu vết."
"Thứ nhất, lúc vừa mới phát hiện ra Đột Biến Thể, chính ngươi đã hết lòng khuyên ta là đối đầu với nó quá nguy hiểm, ngày mai lại đến sau, ngươi muốn đi mật báo cho Trần Lạc, để hắn ngồi canh chừng Đột Biến Thể đúng không?"
"Thứ hai, lúc chúng ta đi bắt mấy kẻ xui xeri, Kiện Quy một tấc không rời ta, còn ngươi thì tìm cái cớ muốn đi đại tiện để rời khỏi đây mười mấy phút, có phải trong lúc này ngươi đã dùng phương pháp đặc thù nào đó để báo tin cho Trần Lạc không?"
"Thứ ba, lúc Trần Lạc xuất hiện, ngươi còn khuyên ta nhường tinh thể cho hắn, chính ngươi cũng biết viên tinh thể này quan trọng với ta đến cỡ nào, lúc đó ngươi đã có dã tâm gì?"
"Ngay cả lúc vừa rồi, Trần Lạc cướp tinh thể của ta, ngươi còn nói tốt cho hắn, con mẹ nó, trong lòng ta đang tuyệt vọng lắm rồi, ngươi còn đi nói tốt cho Trần Lạc, nếu không phải tránh để cho Kiện Quy thất vọng buồn lòng, ta đã tát cho ngươi một phát chết tươi rồi."
Diệp Vũ nhìn chằm chằm vào Cao Thượng Hằng, chỉ tay vào mặt hắn, phẫn nộ nói:
"Ngươi có còn lời nào để biện minh không?"
Cao Thượng Hằng choáng đầu, tất cả mọi lời nói của ta đều căn cứ theo hướng lý trí nhất, chính xác nhất để khuyên ngươi mà.
Còn chuyện tiêu chảy, ta cũng không muốn bị tiêu chảy, chẳng lẽ ta dùng bọ hung để đưa tín hiệu cho Trần Lạc đến đây?
Trong lòng Vạn Kiện Quy đang cười tươi như hoa, không ngờ Cao Thượng Hằng sẽ trở thành kẻ chết thay cho hắn, sao nào, bình thường suốt ngày coi khinh ta, cảm thấy ta a dua nịnh hót rất phản cảm.
Ngoài miệng Vạn Kiện Quy lại nói:
"Nhưng những điều này cũng không thể chứng mình anh Cao là gián điệp được, dù sao ta cũng không tin, đại ca, ngươi phải lý trí lên."
Diệp Vũ gào rít:
"Lý trí, ngươi bảo ta phải lý trí thế nào? Ta lấy cái gì để lý trí?"
"Khi mà vô số chuyện trùng hợp cùng xảy ra, thì đó không phải là trùng hợp nữa rồi, trong ba người chúng ta chắc chắn có một kẻ là gián điệp."
"Vạn Kiện Quy ngươi là gián điệp, hay là Diệp Vũ ta là gián điệp?"
"Ha ha ha, buồn cười, chẳng lẽ ta là gián điệp?"
Vạn Kiện Quy sợ tới mức câm miệng lại, không dám ho he gì thêm, ta cũng không phải gián điệp.
Cao Thượng Hằng trợn to đôi mắt, ta chắc chắn không phải gián điệp, vậy chẳng lẽ Vạn Kiện Quy chính là gián điệp sao?
Nhưng Cao Thượng Hằng không nói câu này ra, bởi vì có nói thì Diệp Vũ cũng không tin.
Sắc mặt Diệp Vũ lạnh lẽo âm trầm, hắn bỗng nhiên giơ tay lên, vỗ thật mạnh lên đầu Cao Thượng Hằng.
Cao Thượng Hằng nhắm mắt lại, cái mạng này của ta là do ngươi cứu, hiện tại trả lại cho ngươi, ngươi muốn giết ta, ta cũng không thể nói gì được.
Từ đây về sau, không ai nợ ai nữa.
Cao Thượng Hằng kém Diệp Vũ hai cấp bậc, tuy Diệp Vũ không phải dị năng giả hệ thân thể, nhưng hắn tát mạnh một cái vẫn khiến cho Cao Thượng Hằng đổ máu đầu, nằm trên mặt đất không rõ sống chết.
Diệp Vũ lại đạp Cao Thượng Hằng một cái thật mạnh, đá Cao Thượng Hằng bay ra xa mấy chục mét.
Hắn hừ lạnh một tiếng:
"Kiện Quy, chúng ta đi thôi, diệt trừ được tên nội quỷ này cũng là chuyện tốt."
Vạn Kiện Quy phụ họa theo:
"Ài, đúng là biết người biết mặt không biết lòng, không thể ngờ được, đúng là không thể ngờ được."
Trong lòng Vạn Kiện Quy lại đang suy nghĩ, về sau hắn phải làm việc kín đáo hnw một chút, sau này đã không còn kẻ nào chết thay nữa rồi.
Hai người đi xa, không thèm để bụng thi thể của Cao Thượng Hằng, một lát sau bóng người Trần Lạc đột ngột xuất hiện.
Trần Lạc lắc đầu nói:
"Đáng tiếc cho một cấp vương tương lai."
Thiên phú của Cao Thượng Hằng không tồi, tương lai cũng trở thành một dị năng giả cấp vương, hắn cực kỳ trung thành với Diệp Vũ, cho dù đến chết cũng không vứt bỏ Diệp Vũ.
Đời này, bởi vì Trần Lạc xuất hiện, cho nên hắn mới bị nghi ngờ thành gián điệp.
Trần Lạc đang định chôn Cao Thượng Hằng đi, làm như vậy trong lòng hắn mới đỡ cảm thấy tội lỗi, nhưng không ngờ hắn lại nhìn thấy đầu ngón tay Cao Thượng Hằng khẽ cử động một cái.
Không chết à?