Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 568: Chương 568: Biến Mất

Diệp Vũ và Vạn Kiện Quy đi chưa được bao lâu, Diệp Vũ đột nhiên gõ đầu một cái.

"Ta đã quên không đào tinh thể trong đầu tên gián điệp Cao Thượng Hằng kia ra, dù sao cũng là một viên tinh thể bậc bảy, có tác dụng rất lớn với Kiện Quy ngươi."

Vạn Kiện Quy có thể từ chối? Nhưng trong lòng hắn không ôm hy vọng gì cả, nếu như ngươi thật sự chịu cho ta dùng tinh thể tốt, ta cũng không cần phải nhờ Trần tiên nhân để thăng cấp lên bậc bảy.

Ài, nếu như ngươi chịu cho ta, nói không chừng lúc trước ta sẽ suy xét đến chuyện không phản bội lại ngươi.

Hai người chạy về chỗ cũ, chỉ kịp nhìn thấy một bóng người đang ôm thi thể biến mất.

Thị lực của Diệp Vũ rất tốt, hắn có thể nhận ra được bóng người vừa rồi là Trần Lạc, vậy thì thi thể kia chỉ có thể là Cao Thượng Hằng.

Diệp Vũ nghiến răng nói:

"Đáng chết, suy đoán của ta quả là không sai."

Nhưng nếu để Diệp Vũ đi cướp thi thể của Cao Thượng Hằng từ trong tay Trần Lạc, hắn chắc chắn không dám.

Trần Lạc nhìn thấy hai người Diệp Vũ đã trở về, hắn vốn định trực tiếp biến mất, nhưng suy đi nghĩ lại, nếu không biến mất ngay, để người khác nhìn thấy hắn có lẽ sẽ bảo vệ được Vạn Kiện Quy.

Diệp Vũ dám chỉ thẳng mặt hắn mà mắng chửi chắc?

Thấy Diệp Vũ không cam lòng rời đi, cộng thêm sợ Cao Thượng Hằng ngỏm ngay lập tức, Trần Lạc nhanh chóng sử dụng hành tẩu hư không để đi tới căn cứ của Cẩm Nguyên Giang.

Trần Lạc thật lòng yêu quý nhân tài, ngay cả người như Cố Trường Phong hắn còn dám thu nhận, thế thì thử tiếp nhận Cao Thượng Hằng cũng không sao.

Hơn nữa Trần Lạc vẫn còn một chút lương tâm, nhìn thấy Cao Thượng Hằng thảm như vậy, trong lòng hắn cũng có chút bất an.

Trần Lạc hô một tiếng:

"Hệ quang minh đâu, đến đây cho ta."

Mỗi một căn cứ có ít nhất là ba mươi dị năng giả hệ quang minh.

Đám dị năng giả hệ quang minh trong căn cứ nhanh chóng chạy tới.

Dẫn đầu là một cô gái dáng người cao gầy.

Trần Lạc nhớ rõ người này tên là Cao Nguyệt, đã gia nhập căn cứ từ rất sớm.

Cẩm Nguyên Giang cười nói:

"Thủ lĩnh, ngày hôm qua Cao Nguyệt đã thăng cấp lên bậc bảy rồi."

Trần Lạc tán thưởng:

"Vậy sao, đúng là không tồi."

Nghe nói Cao Nguyệt thăng cấp lên bậc bảy, Trần Lạc cũng không cảm thấy có gì lạ, đãi ngộ của hệ quang minh rất tốt, tinh thể luôn luôn có đủ, từ lúc mạt thế bắt đầu cho tới bây giờ, chưa từng xảy ra chuyện không có tinh thể để hấp thu, cho nên những người khác không thể sánh bằng được.

Cao Nguyệt ngại ngùng nói:

"Đều nhờ thủ lĩnh bồi dưỡng."

Trần Lạc cười nói:

"Mau trị liệu cho người này, cố gắng cứu sống hắn."

Cao Nguyệt gật đầu, dị năng quang minh trong cơ thể biến đổi thành hình giọt nước, không ngừng tiến vào trong thân thể của Cao Thượng Hằng.

Trần Lạc không khỏi liếc mắt nhìn Cao Nguyệt một cái, thiên phú của cô không tệ, có thể nắm giữ năng lực suối nguồn sinh mệnh.

Sau hai phút, sắc mặt Cao Nguyệt trở nên trắng bệch, mà Cao Thượng Hằng cũng chậm rãi mở mắt ra.

Trần Lạc nói:

"Các ngươi đi xuống đi."

Cao Thượng Hằng đã được cứu sống, nhưng hắn vẫn còn suy yếu, hắn không dám tin tưởng hỏi:

"Ta không chết à?"

Cao Thượng Hằng nhìn thấy Trần Lạc, không thể nào hiểu nổi:

"Ngươi đã cứu ta? Sao có thể?"

Trần Lạc cười nhạt nói:

"Diệp Vũ muốn đào tinh thể của ngươi, ta không đành lòng nhìn ngươi như vậy, cho nên mới ra tay cướp thi thể của ngươi lại, cũng may ngươi còn một hơi, cho nên cứu ngươi về đây."

Sắc mặt Cao Thượng Hằng hơi thay đổi, hắn không thể ngờ được Trần Lạc sẽ cứu hắn.

Mà chuyện khiến cho hắn cảm thấy khổ sở hơn đó là Diệp Vũ định bổ não hắn ra để lấy tinh thể.

Cao Thượng Hằng khàn giọng nói:

"Tại sao ngươi lại cứu ta, ta không tin ngươi lại tốt bụng như vậy."

Trần Lạc lắc đầu:

"Ban đầu ta muốn chôn ngươi đi, để sau khi chết ngươi còn được an táng, nhưng lại thấy ngươi vẫn còn đang sống, cho nên ta đương nhiên phải mang ngươi về đây rồi."

"Còn về tại sao ta lại cứu ngươi, ngươi cũng coi như một nhân tài, thiên phú không tồi, ta muốn ngươi dùng sức mình cống hiến cho nhân loại."

"Tất cả mọi hành động của ta đều vì mục đích giúp nhân loại có thể tồn tại lâu dài, có tin hay không thì tùy ngươi, ta cho ngươi hai lựa chọn."

"Một, gia nhập căn cứ của ta, ngươi có thể quan sát xem lời của ta có đúng hay không, có nên cống hiến sức lực cho ta hay không, đợi sau khi quan sát xong, ngươi có thể đưa ra quyết định, hai, đó là ngươi tự sát đi."

Trần Lạc không thể để Cao Thượng Hằng tự do rời khỏi nơi này.

Nói xong, Trần Lạc để Cao Thượng Hằng ở lại một mình, để hắn suy xét, nếu có thể gia nhập là tốt nhất, nhưng nếu không thì nơi này cũng không nhất thiết phải có hắn mới được.

Trần Lạc còn phải đi cầu xin hắn chắc.

Cho dù hắn có muốn gia nhập thì Trần Lạc cũng phải quan sát trước một phen, để Mễ Phạn đến phán xét.

Trần Lạc đi tới phòng của mình trong căn cứ, mỗi một căn cứ đều có phòng dành riêng cho Trần Lạc.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!