Trần Lạc ngồi trên ghế sô pha, lấy viên tinh thể cấp vương ra bắt đầu hấp thu.
Thân thể hắn đói bụng đã lâu rồi, rất lâu chưa hấp thụ tinh thể, hiện tại tinh thể bậc sáu đã không còn tác dụng với Trần Lạc.
Hơn mười phút sau, Trần Lạc thỏa mãn thở phào một hơi.
Chỉ trong thời gian ngắn ngủi, viên tinh thể cấp vương này đã bị hấp thu sáu phần, bởi vì thân thể hắn đói khát, cho nên hấp thu được nhiều hơn ngày thường, chỉ cần một tuần là hắn có thể hấp thu hết toàn bộ viên tinh thể cấp vương này.
Nếu đổi thành người khác, có nhanh nhất cũng phải tốn một tháng mới hấp thu xong.
Nếu hấp thu xong hết toàn bộ, Trần Lạc có thể đạt tới bậc mười cao cấp.
Mỗi một giai đoạn khác nhau trong mỗi cấp bậc sẽ có lực lượng khác nhau, chẳng qua không thể sinh ra biến chất mà thôi.
Chẳng hạn như Cao Nguyệt là bậc bảy sơ cấp, nếu như Cao Nguyệt không có thiên phú chiến đấu tuyệt trác, thì không thể đánh thắng bậc bảy cao cấp được.
Đến cao cấp, Trần Lạc sử dụng hành tẩu hư không có thể đạt tới ba nghìn dặm, khoảng cách hành tẩu hư không tăng lên gấp đôi.
Nhìn tinh thể đang nằm trong tay, Trần Lạc thở dài một tiếng.
"Thật ra ta cũng không muốn đâu, nhưng vì nhân loại, chỉ có thể nói xin lỗi Diệp Vũ ngươi thôi."
Thiên phú của Diệp Vũ cực kỳ cao, trong số tinh thể trung cấp tương lai cũng được xếp trong top năm, nội tâm Trần Lạc cũng muốn thu nhận Diệp Vũ.
Nhưng Trần Lạc cần phải nhanh chóng thăng cấp lên cấp cấp vương, hoàn thành kế hoạch ba vị một thể của mình.
Nếu cứ kéo dài thời gian ra, cấp vương trong biển sẽ xuất hiện càng nhiều, chờ đến một năm sau mới đạt cấp vương thì không biết trong biển đã có bao nhiêu sinh vật cấp vương rồi.
Đến lúc đó đẩy chị gái Hải Cơ lên làm Hải Thần, cũng không thể đè ép đám sinh vật trong biển được.
Ba vị một thể có liên quan đến sự tồn vong của cả nhân loại, cho nên cần phải lấy tinh thể cấp vương từ trong tay Diệp Vũ, như vậy chỉ có thể hy sinh Diệp Vũ.
Chắc chắn trong lòng Diệp Vũ đang hận hắn vô cùng, đến lúc thời cơ chín mùi, chỉ có thể diệt trừ đối phương.
Vẫn là câu nói đó, thêm một tên Diệp Vũ không nhiều lắm, thiếu một tên Diệp Vũ không ít lắm, chuyện Trần Lạc thăng cấp lên cấp vương quan trọng hơn Diệp Vũ nhiều.
Trần Lạc buồn bã nói:
"Vì nhân loại, chỉ có thể hy sinh Diệp Vũ ngươi thôi."
Trần Lạc lại cười phì một tiếng:
"Trần Lạc ơi là Trần Lạc, ngươi còn đang tự lừa dối bản thân mình, ngươi cảm thấy chính mình cao thượng đến vậy sao?"
Vạn Kiện Quy nhận được tin tức của Vưu:
"Đại ca hỏi ngươi muốn ăn cái gì? Nếu làm được chắc chắn sẽ thỏa mãn ngươi."
Lần này không làm đồ ăn ngon khen thưởng cho Vạn Kiện Quy thì còn đợi lúc này? Bình thường Trần Lạc cũng không thể cho Vạn Kiện Quy ăn đồ ngon được, bởi vì dù sao hắn cũng ở cạnh Diệp Vũ.
Vạn Kiện Quy nghe vậy phấn chấn không thôi, chảy nước miếng báo tên đồ ăn:
"Ta muốn ăn thịt bao, gà khô rán ớt, tôm tích, canh bí đao xương sườn."
Trần Lạc nói:
"Bảo hắn chờ đến đêm nay, chắc chắn sẽ thỏa mãn hắn."
Tôm tích không có sẵn, cho nên Trần Lạc tự mình ra tay, đủ nể mặt Vạn Kiện Quy.
Quân vương hư không tự mình nấu cơm cho ngươi ăn, có thấy vinh hạnh không?
Thật ra món này rất đơn giản, chỉ cần dùng nước sôi luộc tôm tích lên là ăn được.
Chỉ cần có tay là có thể làm được.
Vưu nghe vậy, không thể nhịn được, hét lớn lên:
"Ta cũng có công, ta cũng muốn ăn."
Dựa vào cái đầu của Vưu thì sao lại không đoán được đã có chuyện gì xảy ra.
Trần Lạc nói:
"Lần sau, lần sau chắc chắn làm cho ngươi ăn, đợi lần sau ta đến chỗ Từ Thanh."
Sáu giờ tối, Diệp Vũ trở về căn cứ vẫn ủ rũ không có tinh thần gì, hắn nói:
"Kiện Quy, chúng ta uống một chén đi, ta bảo người làm một ít đồ ăn."
Vạn Kiện Quy khinh thường nghĩ, ngươi thì có thể làm được cái gì?
Sắc mặc Vạn Kiện Quy buồn rầu:
"Không được, đại ca, xảy ra chuyện như vậy, trong lòng ta buồn rầu không ăn gì được."
…
Diệp Vũ uống rượu xong nằm trên giường, trong lòng rối loạn không ngủ yên được.
Tinh thể bị cướp mất, Cao Thượng Hằng phản bội, đối với hắn mà nói đây toàn những chuyện đả kích rất lớn.
Vạn Kiện Quy đi ra ngoài căn cứ để ăn.
"Tôm tích này ngon thật, có nhiều hơn nữa ta cũng ăn hết được."
Trần Lạc mỉm cười:
"Nếu ăn ngon thì ăn nhiều vào, đây là do ta tự tay làm."
Vạn Kiện Quy chảy nước mắt:
"Tiên nhân, ngươi đối xử với ta tốt quá."
Vạn Kiện Quy vừa ăn vừa nói:
"Ha ha ha, cái tên ngu ngốc Diệp Vũ đó, không ngờ hắn lại cho rằng Cao Thượng Hằng là gián điệp, nghe xong suy đoán của hắn ta suýt nữa không nhịn cười được luôn."
"Tiên nhân, ngươi không biết đâu, lúc Diệp Vũ nói, Kiện Quy, ngươi không biết lòng người hiểm ác, lúc ấy ta phải nhịn cười tới mức cứng cơ mặt luôn."