Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 571: Chương 571: Ngỏm Củ Tỏi

Viên tinh thể này là do Hạ Hạo Nhiên kiếm được, sau đó đưa cho Tô Đại Trụ, Tô Đại Trụ dùng nó thăng cấp tới bậc tám, vẫn còn dư lại một chút năng lượng.

Trước kia Trần Lạc sợ hãi Đại Tráng mạnh lên sẽ không chịu hắn khống chế nữa, hiện tại hắn lại không cần phải lo lắng.

Sao nào, Đại Tráng có thể thăng cấp lên cấp vương chỉ trong thời gian ngắn chắc?

Theo như Trần Lạc thấy, thực lực của Đại Tráng vẫn còn kém lắm, nếu gặp được đối thủ khó gặm thì chỉ có nước ngỏm củ tỏi thôi, chẳng hạn như lúc phải đối đầu với nữ vương tang thi.

Đại Tráng giật mình, đây là đại ca của ta sao? Một viên tinh thể bậc bảy đổi một viên bậc chín?

Trần Lạc cười nói:

"Đại Tráng cầm lấy đi, thực lực của ngươi trở nên cường đại thì đại ca mới yên tâm được."

Đại Tráng khóc lóc, quỳ xuống ôm chân Trần Lạc:

"Hu hu, đại ca ngươi đối xử với ta tốt quá."

Trần Lạc cười cười nhìn hắn, không thể phân rõ xem Đại Tráng đang thật lòng hay chỉ đang diễn kịch.

Đại Tráng khóc lóc rời đi, ba bước quay đầu lại một lần, chờ đến khi đi xa rồi mới lấy viên tinh thể bậc chín Trần Lạc vừa đưa ra xem, mặt mày hớn hở.

Trần Lạc nhìn bóng dáng Đại Tráng đi xa, trong lòng hắn đã có biện pháp để thật sự khống chế được Đại Tráng.

Trần Lạc nhớ rõ có một loại thực vật biến dị, tên là cỏ thực tâm, sau khi ăn xong, trái tim sẽ bị đau nhức, cứ cách một thời gian sẽ khiến làm cho người ta đau đớn vô cùng, nhưng không gây ảnh hưởng đến tính mạng.

Mà có một loại cỏ khác có thể ức chế cơn đau đớn này.

Có thể dùng hai loại cỏ này làm thuốc độc và thuốc giải cho Đại Tráng uống.

Trần Lạc suy nghĩ, liệu có khả năng nào mà không cần dùng thủ đoạn để khống chế cũng có thể khiến Đại Tráng nghe lời mình không.

Qua ba ngày nữa, Trần Lạc đã hấp thu hoàn toàn năng lượng trong tinh thể cấp vương.

Trần Lạc thở phào một hơi, mở to mắt ra, trên mặt là vẻ tươi cười, hiện tại hắn đã cách cấp vương rất gần rồi, chỉ cần thêm một viên tinh thể cấp vương nữa là được.

Trần Lạc định đi tới chỗ Hải Thần một chuyến, chọn hai con cá để giết, mà trước tiên phải nhờ Mễ Phạn bói toán một chút, hắn đi ôm Mễ Phạn hỏi thăm.

"Mễ Phạn, hiện tại ta dùng dị năng thời không thì sẽ thế nào?"

Mễ Phạn cảm nhận một chút, nói:

"À, tinh thể sẽ bị vỡ nát, không nguy hiểm đến tính mạng."

Lúc lên đến bậc chín, Mễ Phạn nói nếu Trần Lạc dám dùng sẽ chết bất đắc kỳ tử, lúc vừa lên bậc mười, sẽ biến thành người thực vật.

Hiện giờ độ nguy hiểm lại hạ thấp xuống, chỉ bị vỡ tinh thể mà thôi.

E rằng Trần Lạc phải thăng cấp đến cấp vương mới không có nguy hiểm gì.

Lợi ích của song dị năng tất nhiên không chỉ làm cho tố chất của thân thể tăng lên cực lớn.

Uy lực của dị năng dung hợp cũng không thể coi thường được.

Người khác chỉ là dị năng bình thường dung hợp với nhau mà thôi, còn Trần Lạc là dị năng thời gian và không gian cùng dung hợp đấy.

Trần Lạc tin rằng hiện tại hắn có thể sử dụng được dị năng thời không, thậm chí còn sắp nắm giữ được một kỹ năng.

Về cái giá phải trả, Trần Lạc hoàn toàn có thể thừa nhận được, chỉ là tinh thể bị vỡ vụn mà thôi.

Dù sao hắn cũng từng đối mặt với việc này rồi, trong vòng một tháng không thể hấp thu tinh thể, nhưng hiện tại không có tinh thể đủ năng lượng cho Trần Lạc hấp thu, nên chuyện này không có ảnh hưởng gì nhiều.

Còn việc không thể sử dụng dị năng, chậc, trong nhà hắn có tới hai cấp vương trấn giữ.

Hơn nữa dựa vào thân thể cấp vương của Trần Lạc, cũng đủ để hắn tung hoành trên đất liền rồi.

Trong lòng Trần Lạc ngứa ngáy, hắn muốn thử xem hiệu quả của dị năng thời không lớn đến mức nào.

Mễ Phạn cẩn thận cảm ứng, đôi mắt màu xanh lam có chút mơ màng:

"Đợi đến khi ta cảm nhận được thời cơ chín muồi rồi mới dùng là cách tốt nhất, hiện tại đừng có dùng làm gì."

Trần Lạc ngẩn ra, hiện tại chưa tới thời cơ? Muốn dùng năng lực còn phải đợi thời cơ à?

Thôi được rồi, tiên đoán của Mễ Phạn từ trước tới nay chưa hề sai, muốn dùng còn phải bị vỡ tinh thể, Trần Lạc không cam lòng từ bỏ suy nghĩ này.

"Gâu gâu."

Bảy con chó con đã trở lại, vây quanh Trần Lạc sủa gâu gâu.

Lão đại lấy ra một viên tinh thể trong suốt từ trong gùi rồi đưa cho Trần Lạc xem.

Trần Lạc rất vui mừng, đây là tinh thể bậc tám hệ tinh thần.

Cái này thích hợp cho cả Mễ Phạn, Vưu và Triệu Tử Ý sử dụng.

Hiện tại Vưu và Triệu Tử Ý đều đang cần thăng cấp lên vài cấp bậc, nhưng Trần Lạc dùng chân quyết định đưa cái này cho Mễ Phạn dùng.

Đám chó con tỏ vẻ đáng thương nhìn Trần Lạc.

Cha nuôi, đói.

Hai ngày trước đã ăn xong hết thịt cá rồi, chó con không còn gì để ăn nữa.

Hơn nữa ngày Samoyed sinh con cũng không còn lâu lắm, Trần Lạc cần phải đi tìm thêm thịt cá về để cho đám chó con ăn.

Ta là cha nuôi của chúng nó.

Trần Lạc vốn định hấp thu tinh thể xong mới đi, nhưng vừa rồi Mễ Phạn đã sử dụng tiên đoán một lần, còn phải chờ kỹ năng của Mễ Phạn làm lạnh xong, đợi xác định không có nguy hiểm gì mới có thể đi được.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!