Tuy Trần Lạc cảm thấy sẽ không có điều gì ngoài ý muốn xảy ra, nhưng tính tình của Trần Lạc vốn sợ chết, hơn nữa hiện tại hắn không có việc gì phải gấp gáp, cho nên không việc gì phải đi luôn cả.
Trần Lạc cười nói:
"Chờ thêm mấy ngày nữa là có đồ ăn."
Ấy, nói đến chuyện kỹ năng tiên đoán của Mễ Phạn có thời gian làm lạnh, Trần Lạc đột nhiên nghĩ ra một chuyện, Mễ Phạn nói phải chờ đến khi thời cơ chín muồi, như vậy có phải dị năng thời không của ta không phải cứ muốn dùng là dùng?
Hiện tại dùng rồi, không thể xác định mục tiêu, đợi đến khi mục tiêu đến, ta sẽ không thể dùng được nữa?
Ba ngày sau, Mễ Phạn cảm giác Trần Lạc không có gì nguy hiểm, Trần Lạc mới bắt đầu lên đường.
Hắn không dẫn Hải Cơ và Ngưng Sương đi, bởi vì không cần làm như vậy.
Dùng Lưỡi Dao không gian bản rút gọn nhanh chóng giết chết một con bậc mười, nhét thi thể vào trong túi, sau đó chạy lấy người, không cần phải đánh nhau túi bụi với Hải Thần.
Trần Lạc mặc áo giáp màu tím đi tới bờ biển, trực tiếp dùng hành tẩu hư không để đi tới một hòn đảo, như vậy đã đi được một ngàn dặm chỉ trong nháy mắt.
Chờ đến khi dị năng của hắn khôi phục hoàn toàn, mới tiếp tục sử dụng hành tẩu hư không để đi tới vị trí tiếp theo.
Làm như vậy không chỉ đỡ tốn sức, tốc độ nhanh chóng, lại còn âm thầm không cần lo bị người khác phát hiện ra.
Huống chi Trần Lạc không vội vàng, cứ từ từ cũng được.
Lúc sắp đến điện Hải Thần, Trần Lạc còn chuyên môn dừng lại ngủ một giấc, để tỉnh táo tinh thần.
Trần Lạc đi tới phía trên điện Hải Thần, tiến vào trong không gian của mình, hoàn toàn che dấu bản thân, không ai có thể phát hiện ra Trần Lạc được.
Trần Lạc híp mắt quan sát, dưới mặt biển thỉnh thoảng có sinh vật biển vờn quanh điện Hải Thần, như là đang bảo vệ nơi này.
Đây toàn là đàn em của Bạch Hạo, giúp Bạch Hạo bảo vệ điện Hải Thần.
Mà Bạch Hạo, Trần Lạc không phát hiện ra nó ở đâu.
Không có ở đây? Hay là đang ngủ trong cung điện rồi?
Cho dù có hay không thỉ Trần Lạc vẫn phải ra tay.
Trần Lạc bắt đầu tìm kiếm mục tiêu để đi săn.
Tốt nhất là hệ tinh thần, như vậy có thể giúp Mễ Phạn gia tăng rất nhiều cấp bậc, người khác có thăng cấp hay không không sao cả, về sau có rất nhiều cơ hội, càng thăng cấp sớm thì sau này càng khó khăn.
Trần Lạc đã dừng lại ở bậc mười sơ cấp rất lâu rồi, không phải chỉ cần một viên tinh thể cấp vương là có thể tiến bộ được.
Nếu Mễ Phạn thăng cấp, nói không chừng sẽ bày ra nhiều năng lực thần kỳ hơn.
Chẳng hạn như...
Tìm kiếm hơn mười phút, Trần Lạc mới phát hiện ra có một con cá voi cọp màu đen, hình như là hệ tinh thần.
Quyết định rồi, là ngươi.
Trần Lạc hạ thấp độ cao xuống, cả người xuất hiện trên không trung, nhưng đám sinh vật biển này không phát hiện ra Trần Lạc.
Lưỡi Dao không gian.
Mất mấy giây để ngưng tụ lại, một Lưỡi Dao không gian sắc bén nhắm thẳng vào cá voi cọp, sau đó Trần Lạc lập tức lấy ra một viên ngọc trai để vào trong lòng bàn tay, nhanh chóng hấp thu.
Đây là nước mắt của Ngưng Sương.
Lúc này, Trần Lạc dùng nó để khôi phục lại thực lực mà không hề có tí gì là đau lòng.
Có phải là lãng phí quá không? Dù sao thứ này có hiệu quả rất thần kỳ.
Không lãng phí, không lãng phí, dù sao Ngưng Sương cũng là quỷ khóc nhè.
Lưỡi Dao không gian có thể tạo thành uy lực rất lớn đối với cấp vương bình thường, cho nên một con cá voi cọp hệ tinh thần bậc người, lập tức bị hạ gục trong nháy mắt.
Đương nhiên, hậu quả là dị năng của Trần Lạc bị tiêu hao mất hai phần ba.
Lúc Lưỡi Dao không gian lao tới gần cá voi cọp, nó mới phát hiện ra, nhưng hiện tại đã quá muộn, cho dù có muốn trốn thì nó cũng không thể trốn thoát khỏi Lưỡi Dao không gian do Trần Lạc khống chế.
Đầu con cá voi cọp tức khắc bị bổ đôi ra, Lưỡi Dao không gian vẫn còn dư lại một ít lực lượng.
Đến bậc mười, cho dù có bị chặt đứt đầu cũng không chết ngay, nhưng trong Lưỡi Dao không gian có ẩn chứa lực lượng không gian cuồng bạo điên cuồng tràn vào trong cơ thể cá voi cọp, làm cho nó chết ngay tức khắc.
Mau lại đây đi.
Trần Lạc cách không di chuyển thi thể của cá voi cọp đến gần mình, sau đó thu nó vào trong không gian.
Hắn gây ra động tĩnh lớn như vậy mà không thấy Bạch Hạo xuất hiện, xem ra đúng là nó không có ở nhà rồi.
Trần Lạc lặng lẽ nhấc môi người, chờ đến khi dị năng khôi phục lại làm thêm một phát nữa, để kiếm hai con cá mang về nhà.
Không thể giết quá nhiều được, Trần Lạc đang định nuôi cá.
Trần Lạc chỉ vào mặt biển:
"Phàm là con cá đi chơi với Bạch Hạo, có một con thì ta giết một con, có con nào giết con nấy, trừ phi các ngươi chơi với ta, hiểu chưa?"
Dưới mặt biển, có con mực khổng lồ, có cá ngựa, có sứa màu tím, cùng với mấy con cá quái dị khổng lồ mà Trần Lạc không gọi tên được.