Đám sinh vật biển lộ ra vẻ hoảng sợ, không ngờ cá voi cọp lại bị tiêu diệt trong nháy mắt.
Có con lại có đầu óc đơn giản, tính tình nóng nảy, bắt đầu tấn công Trần Lạc.
"Mọi người cùng nhau giết hắn, Hải Thần còn chưa từng vô duyên vô cư giết chúng ta như thế."
Nó nói xong, một số sinh vật biển khác cũng đồng tình với nó, đúng là không thể nhẫn nhịn được.
Sao biển khổng lồ cao đến bốn mét, trên người tỏa sáng lấp lánh, ngưng tụ lại để tấn công.
Trần Lạc híp mắt lại nhìn, không ngờ còn có cả hệ quang minh.
Được lắm, cho các ngươi xem sự lợi hại của ta."
"Cùng nhau ra tay, nếu ai không chịu ra tay thì lát nữa ta sẽ nói cho Hải Thần biết."
Trần Lạc đứng im không nhúc nhích, lẳng lặng đứng trên không trung.
Từng con sinh vật biển dùng sức tấn công, có nhanh có chậm phóng đại chiêu để công kích Trần Lạc.
Sao biển phát ra một luồng sóng xung kích ngưng tụ thành thực chất, tản ra ánh sáng chói mắt, làm cho Trần Lạc suýt chút nữa không thể mở mắt nhìn được.
Được lắm, chọn ngươi vậy.
Trục xuất hư không.
Sao biển vốn đang ở im trong biển, đột nhiên xuất hiện ngay trước mặt Trần Lạc.
Trục xuất hư không cũng tiêu hao không ít dị năng, thực lực của mục tiêu càng mạnh thì mức tiêu hao càng lớn, mà mức tiêu hao này chắc chắn lớn hơn hành tẩu hư không, hành tẩu hư không cũng có thể tránh né công kích trăm phần trăm, nhưng chiêu này có thể khiến đối phương tự mình đánh mình.
Sao biển ngây ra, sao ta lại ở trên bầu trời thế này.
Tiếp theo, nó kinh hãi phát hiện, đại chiêu mà nó vừa đánh ra đang nhắm thẳng tới chính nó.
"Rầm."
Sao biển bị đánh trúng người.
Như vậy đã kết thúc rồi?
Đòn tấn công của mấy con sinh vật biển khác cũng vừa hay đến nơi.
Sao biển muốn tránh né, lại bị Trần Lạc khống chế không ngừng bay tới đỡ đủ mọi đòn tấn công.
Sao biển khổng lồ, ngỏm rồi.
Trần Lạc cười khẽ một tiếng, nhiệm vụ của ta đã hoàn thành rồi, chờ đến lúc ta thăng cấp lên cấp vương rồi đến chơi với các ngươi.
Soạt một tiếng, chỗ Trần Lạc vừa đứng đã không còn bóng người, chỉ để lại đám sinh vật biển đang há hốc mồm.
Nửa tiếng sau, lại có một con cá voi cọp đến gần điện Hải Thần, nhưng nó bơi quanh vài vòng vẫn chưa thể tìm được em trai của mình.
Quanh người nó là ánh lôi lập lòe, thê lương nói:
"Em trai của ta đâu rồi?"
…
*Đại bàng màu vàng
Trần Lạc còn chưa biết con cá voi cọp bị mình giết chết còn có anh em, nếu không chắc chắn hắn sẽ tiện tay giết chết luôn, mang đi cho chó ăn.
Người một nhà nên chết đầy đủ.
Năm tiếng sau Bạch Hạo mới trở về, lúc nãy không phải nó đang bơi lội trong biển, mà là lên bờ đẻ bắt mấy người về làm người hầu cho nó.
Tuy thực lực của thuộc hạ đàn em đúng là rất mạnh, nhưng tay chân bọn nó quá vụng về, những chuyện hầu hạ người khác không có đứa nào làm được.
Bạch Hạo đi bắt mấy người phụ nữ về làm hầu gái.
Sau khi nó trở về, biết tin Trần Lạc lại đến lần nữa, còn giết chết hai tên đàn em của nó, Bạch Hạo ngửa mặt lên trời cuồng nộ gào thét.
"Lại đến nữa đúng không, đừng để ta bắt được ngươi."
Bạch Hạo đang điên cuồng há to hàm răng tua tủa, ăn sống tên người hầu vừa bắt về.
Khóe miệng Bạch Hạo có máu rỉ ra, nó dùng sức nhai nuốt, ánh mắt lạnh như băng, Trần Lạc đang trốn ở đâu, đang rụt đầu rụt cổ ở một góc nào đó trong đáy biển, hay là đang trốn trên đất bằng?
Cho dù có là chân trời góc biển thì ta cũng sẽ tìm đến ngươi.
Trần Lạc mang khuôn mặt tươi cười trwor về căn cứ, cứ như là hắn vừa đi dạo một vòng từ chợ hải sản vậy.
Lần này chó con có đồ ăn rồi, còn lấy được một viên tinh thể bậc mười hệ quan minh và một viên tinh thể hệ tinh thần.
Mễ Phạn và Ngưng Sương đang ngồi xem phim truyền hình, là thể loại phim thần thoại.
Trong phim còn xuất hiện mấy con yêu tinh mèo.
Mễ Phạn mở to hai mắt, mèo có thể biến thành người? Có thể làm vậy được à?
Ngưng Sương nhìn TV nói:
"Đáng yêu thật đấy."
Mễ Phạn nhìn trần nhà, ừm, Mễ Phạn ta có thể biến thành người không, nếu biến thành người thì có thể trở nên đáng yêu hơn trong TV không?
Nếu là như vậy thì ta có thể dùng đũa để ăn cơm này, lúc chơi game cũng dễ điều khiển hơn này.
Ta muốn chơi với Trần Lạc, như vậy thì không cần phải làm vương giả chỉ biết mạnh miệng.
Mễ Phạn nhớ đến những lần nó trào phúng Trần Lạc là loại tàn tay, chơi gà, lần nào Trần Lạc cũng đáp lại nó:
Ngươi giỏi thì làm, không được đừng sủa.
Được, ta làm thì ta làm.
Ta biến.
Mễ Phạn xoay vài vòng, sau đó nhìn lại đệm chân màu hồng phấn của mình, không có tí biến hóa gì.
Mễ Phạn hỏi:
"Ngưng Sương, làm sao mà ngươi biến thành người được vậy?"
Ngưng Sương đáp:
"Đến cấp vương là tự học được."
Cấp vương à, vậy thì xa xôi quá, Mễ Phạn ta mới đến bậc bảy.